chuyển nhà thành hưng hà nội Đều đặn vài ngày

Thảo luận trong 'Game - Đồ chơi' bắt đầu bởi yenthanhhoang79, 31/8/17.

  1. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Đều đặn vài ngày, bố mẹ Zachary Tucker (ở Colorado Springs, bang Colorado, Mỹ) lại đưa cậu bé tới điều trị với một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực tự kỷ.

    Zachary Tucker là một cậu bé không may mắn, khi ngay những ngày đầu bước vào tuổi đến trường đã bị chẩn đoán mắc Asperger - một dạng hội chứng bệnh rối loạn phát triển.

    Căn bệnh quái ác không những cản trở sự phát triển bình thường của Zachary, mà còn gây ra cho cậu bé những cơn hoảng loạn tinh thần đột xuất khó kiểm soát. Zachary rất khó ngủ và thường xuyên khóc dai dẳng không rõ lý do.

    Biểu hiện của Zachary ngày một nghiêm trọng hơn khiến cho bố mẹ cậu vô cùng lo lắng

    Trong một lần tìm kiếm trên mạng, vợ chồng Tucker đã vô tình biết được câu chuyện về Chris Vogt, một người đàn ông đặc biệt chuyên huấn luyện chó để làm bạn đồng hành với những đứa trẻ tự kỷ.

    Rất nhiều trường hợp được anh chữa trị đã có kết quả tốt đẹp. Như “bắt được vàng”, ông bà Tucker đã tìm gặp người đàn ông đó.

    Tuy nhiên, không như những gì họ tưởng tượng, Chris Vogt lại là một kẻ sát nhân đang phải chịu án 48 năm tù trong trại giam.

    Năm 1998, một vụ án mạng gây chấn động bang Colorado, Mỹ. Người ta tìm thấy xác của một người đàn ông nằm trong vũng máu với những vết thương chí mạng và cách ra tay vô cùng tàn nhẫn.

    Qua điều tra, cảnh sát không mất nhiều thời gian để xác định hung thủ là Chris Vogt, một người bạn của nạn nhân.

    Với tội danh giết người cấp độ 2, tên sát nhân bị tuyên án 48 năm tù.

    Dù đã gần 20 năm đã trôi qua kể từ ngày xảy án mạng, Chris dường như vẫn chưa thể sẵn sàng để nói về những gì anh đã gây ra. Ngày đó anh đã xô xát dữ dội với nạn nhân. Tình hình trở nên quá tệ đến mức anh không kiểm soát nổi bản thân… “Tôi đã quá hèn nhát, và không thể điều chỉnh được hành vi của mình” – Chris nghẹn ngào trong nước mắt.

    Trong tù, anh Chris làm nhiệm vụ huấn luyện chó để sống với người tàn tật, người già, dẫn đường cho người mù…. Chris đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình khi tham gia chương trình. Anh nhận thấy chương trình này chính là cơ hội để anh có thể chuộc tội.

    Trong quá trình huấn luyện những chú chó, Chris nhận thấy rằng loài chó hoàn toàn có khả năng cứu chữa cho những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, thế nên anh đã bắt đầu nghiên cứu mọi thông tin liên quan đến căn bệnh này và chương trình đào tạo chung cho những người huấn luyện chó.

    Cuối cùng, anh đã thành công và được nhiều người ca ngợi là chuyên gia giỏi nhất trong lĩnh vực này.

    Trở lại câu chuyện của cậu bé Zachary Tucker, sau một thời gian điều trị bằng phương pháp này, cậu đã nhanh chóng chế ngự được cảm xúc của mình.

    Bố mẹ Zachary Tucker đã không khỏi vui mừng khi những cơn hoảng loạn của Zachary đã giảm đi ít nhất là 70%, cậu bé cũng trở nên dễ ngủ hơn và thậm chí còn có thể thoải mái tiếp xúc, hoà nhập với các bạn cùng trường, điều mà trước đây cậu không thể làm được.

    Vào ngày ông Arthur cùng bà Susy đưa con trai trở lại nhà tù để cảm ơn Chris, Zachary đã đến gần và ôm chầm lấy người đàn ông xa lạ mà trước đây cậu bé vô cùng sợ hãi. Chris xúc động đến phát khóc

    Những điều kỳ diệu ấy có được là nhờ công sức và tâm nguyện của một kẻ sát nhân bị kết án 48 năm tù giam. Chris không có cách nào trả lại cuộc sống cho người đàn ông mà nhiều năm về trước anh đã lấy đi. Tuy nhiên, ngày hôm nay, nỗ lực cải tạo và sự chuộc tội bằng những việc anh đang làm sẽ giúp nhiều em nhỏ hồi sinh trở lại.

    Chris rất vui vì đây cũng có thể coi là một cách giúp anh gột rửa quá khứ tội lỗi và chuộc tội với cuộc đời. chuyển nhà thành hưng hà nội
     
  2. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Aleexandra Khefren, 18 tuổi, từ thành phố Bucharest, Romania đã khiến cả thế giới ngỡ ngàng khi rao bán thành công trinh tiết của mình. Số tiền cô thu về sau “thương vụ” kì lạ này lên tới 2,3 triệu bảng Anh (khoảng 56 tỉ đồng).

    Khefren cho biết người đồng ý trả tiền để “sở hữu” trinh tiết là một doanh nhân thành đạt người Hong Kong (Trung Quốc). Khefren cho biết khách sạn đã được đặt và cô đã liên lạc với người đàn ông muốn sở hữu thứ hàng hóa kì lạ này.

    Khefren chia sẻ: “ Tôi muốn bán trinh tiết của mình cho một người trân trọng chứ không phải yêu một người bạn trai rồi anh ta “yêu” xong sẽ đá tôi”. Khefren cho rằng nhiều cô gái khác cũng chung quan điểm với cô.

    Khefren nói rằng nhiều người sẽ chấp nhận lấy số tiền 56 tỉ đồng dù có phải mất đi “cái ngàn vàng” với một người đàn ông xa lạ. Cô cho biết đã nói chuyện với khách hàng qua điện thoại và cảm thấy đây là một người rất thân thiện.

    Đơn vị thực hiện cuộc đấu giá là Cinderella Escorts sẽ cùng có mặt với Khefren trong buổi gặp mặt vị doanh nhân Hong Kong. Sau khi Khefren bán thành công trinh tiết, hàng trăm cô gái trẻ khác đã gửi đơn xin “thử vận may”.

    Đại diện công ty Cinderella Escorts nói: “Trên 300 cô gái gửi mong muốn được bán trinh tiết. Họ đến từ đủ quốc gia như Australia, châu Âu, châu Phi, Bắc Mỹ và Nam Mỹ, thậm chí là quốc gia nói tiếng Ả Rập hay châu Á”.Năm ngoái, Khefren từng xuất hiện trên chương trình “Chào buổi sáng” của kênh ITV và chia sẻ về dự định táo bạo của mình. Người dẫn chương trình Phillip Schofield nói: “Cô không nghĩ rằng mình sẽ phải ngủ với một ông già trụi tóc, béo mập đấy chứ?”.chuyển nhà thành hưng hà nội
     
  3. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Edwards, 33 tuổi, nhân viên xoa bóp trị liệu làm việc cho bác sĩ nắn khớp xương Charles Nicolai và vợ ông ta là bà Stephanie Adams.

    Vào năm 2013, Edwards bị Charles Nicolai đuổi việc với lý do cô ấy quá đáng yêu và bà Adams cảm thấy ghen tị vì điều đó. Cảm thấy mình bị đối xử phân biệt giới tính, Edwards đã đệ đơn lên tòa án.

    Tại phiên tòa đầu tiên năm 2016, yếu tố “dễ thương” bị bác bỏ là cơ sở cho rằng Edwards bị đuổi vì phân biệt giới tính và việc sa thải một ai đó vì họ đáng yêu được cho là bình thường.

    Edwards kháng cáo và phán quyết của tòa năm 2017 đã lật ngược hoàn toàn so với phiên tòa sơ thẩm. Thẩm phán Judge David Friedman cho rằng vợ của Nicolai sợ chồng mình sẽ bị hấp dẫn giới tính đối với Edwards và điều này được xem là một hành động phân biệt giới tính chiếu theo Luật Nhân quyền Tiểu bang New York.

    Trước đây, một trường hợp tương tự cũng xảy ra hồi năm 2013 ở bang Iowa, một nha sĩ đã sa thải nhân viên phụ tá của mình bởi cô ta có “một sức thu hút không thể nào cưỡng lại”. chuyển nhà thành hưng hà nội
     
  4. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Ngày 22/6/1954, cô bé Pauline Baker (16 tuổi) thức dậy từ rất sớm. Sau khi làm vài việc lặt vặt, cô bé cứ quanh quẩn hết trong nhà lại ra ngoài sân trong khi chờ đợi cô bạn thân là Juliet Hulme (15 tuổi) tới để cùng đi ăn trưa.

    2 cô bé xinh xắn Pauline và Juliet vốn rất thân thiết, dù đi đâu làm gì cả hai đều chia sẻ với nhau thậm chí còn nhiều hơn cả bố mẹ, trong kế hoạch tương lai của cả 2 đều có sự xuất hiện của nhau. Buổi hẹn ngày hôm nay không hề giống với bất kỳ lần nào trước đó bởi Pauline và Juliet sẽ cùng suy tính lại lần nữa về một kế hoạch vô cùng quan trọng.

    Sau khi ăn trưa với mẹ của Pauline là bà Honora Rieper xong, ba người cùng nhau đi dạo ở công viên Victoria Park (thành phố Christchurch, New Zealand).

    Tới một chỗ vắng vẻ, họ bắt đầu trò chuyện. Không lâu sau đó, hai mẹ con Pauline cãi cọ dữ dội. Bất ngờ, Pauline lôi ra một viên gạch giấu sẵn trong cặp rồi cùng với sự giúp đỡ của Juliet, cả hai liên tiếp đập vào đầu bà Honora cho đến khi bà bất động, không kịp thốt ra được một lời.

    Màn kịch vụng về này đã không thể qua mặt được cảnh sát. Chưa đầy 1 ngày, hai cô bé đã phải cúi đầu nhận tội.

    Nguyên nhân sau đó cũng được sáng tỏ. Mối quan hệ của Pauline Parker và Juliet Hulme thân thiết đến mức người thân của cả hai lo ngại về sự tồn tại của một tình yêu đồng tính.

    Tuy nhiên, trong khi bố mẹ của Juliet Hulme quyết định sẽ không can thiệp vào đời sống tình cảm của con, thì mẹ của Pauline Parker cân nhắc việc chuyển trường cho con gái.

    Đúng thời điểm này, bố mẹ của Juliet ly dị và quyết định sẽ gửi Juliet tới ở với người bác ruột tại Nam Phi. Mẹ của Pauline không cho phép Pauline đến Nam Phi cùng Juliet. Việc này đã khiến hai người bị kích động mạnh và lên một kế hoạch giết người.

    Với tội trạng như vậy, ở thời đó chắc chắn hung thủ phải bị treo cổ. Nhưng vì cả hai đều còn ở tuổi vị thành niên dưới 18 nên chỉ bị bị tuyên phạt 5 năm tù và bị giam tại 2 nhà tù riêng biệt. chuyển nhà thành hưng hà nội
     
  5. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Ngày 25-7, Công an quận Bình Tân, TP.HCM cho biết vừa phát thông báo truy tìm Nguyễn Huy Đạt (24 tuổi, quê Đồng Tháp) để điều tra về hành vi cố ý gây thương tích.

    Theo hồ sơ vụ việc, Đạt và Nguyễn Thế M. (37 tuổi, quê Bình Thuận) có quan hệ tình cảm, Đạt nhiều lần hỏi mượn với tổng số tiền là 50 triệu đồng.

    Sau một thời gian, vì nhiều lý do, hai người chia tay nên M. nhiều lần gọi điện cho Đạt đòi lại số tiền đã cho mượn.

    Bị liên tục đòi tiền, Đạt hên M. đến trước công ty Điện lực trên đường số 5 (phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân) để trả.

    Tuy nhiên khi M. đến nơi, Đạt cũng 4 thanh niên khác cầm mã tấu, cây gỗ lao tới, đánh tới tấp làm M. bị thương tích nặng...

    Công an đang truy bắt Đạt để phục vụ công tác điều tra, làm rõ sự việc. chuyển nhà thành hưng hà nội
     
  6. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Là một người đã bị gầy nhiều năm, Đoàn Hữu Trọng, quê ở Khởi Nghĩa, Tiên Lãng, Hải Phòng, hiện đang học năm cuối đại học đã trở thành một chàng trai có thân hình cân đối, chắc khỏe, tự tin về ngoại hình của mình sau nhiều lần nỗ lực tăng cân.

    Đoàn Hữu Trọng chia sẻ: Trước đây, vì gầy nên Trọng luôn cảm thấy mặc cảm, tự ti về ngoại hình, hơn nữa lại hay bị ốm vặt, ảnh hưởng rất nhiều đến việc học tập. Thời đầu lên Hà Nội đi bằng xe bus rất hay bị chóng mặt buồn nôn, hay nghỉ học vì suốt ngày bị ốm vặt, thời tiết thay đổi là lại ốm, người lúc nào cũng mệt mỏi lơ tơ mơ, mình còn nghĩ chẳng biết có theo học được không. Các môn thể thao Trọng thường được điểm thấp hoặc phải thi lại, thực sự là rất xấu hổ, vì có lần đến lượt mình thi môn bóng rổ, ném bóng trượt cả lớp cười ồ lên, bảo mình nhẹ thế mà không nhảy được đến rổ, lúc đó thấy ấm ức vô cùng.

    Mẹ rất thương mình nên tìm mua đủ các thứ thuốc bổ, thuốc nam, thuốc bắc gửi cho mình uống, dù đắng thế nào mình vẫn cố uống nhưng vẫn không ăn thua. Mình là con trai duy nhất trong nhà, lại là em út nên các anh chị em trong gia đình cũng rất thương, hễ nghe ai mách ăn gì bổ béo, uống cái gì có thể tăng cân là anh chị đều mua về cho mình dùng, nhưng vẫn không thể tăng cân được. Mình cũng kiên trì luyện tập, ăn uống cũng khá tốt, thậm chí là ăn khỏe, rất ít khi bỏ bữa nhưng không hiểu sao người lúc nào cũng như thiếu ăn.

    Mình cũng đã áp dụng một số cách tăng cân mọi người chia sẻ trên mạng xã hội, trên các diễn đàn nhưng đều không có kết quả. Quả thật việc tăng cân không hề dễ dàng chút nào, nhiều lúc soi gương nhìn mình trong gương thấy chán đời vô cùng, nhìn chả có sức sống gì cả, da dẻ thì xanh xao. Là một thằng con trai vừa gầy, vừa yếu nên Trọng rất ngại bắt chuyện với bạn gái, trong các buổi sinh nhật, liên hoan rất ít khi mình chủ động nói chuyện với các bạn nữ.

    Sau nhiều lần nỗ lực tăng cân nhưng đều thất bại, mình đã thực sự nhụt trí không muốn cố gắng nữa. Cuối tuần về quê, mẹ nhìn thấy mình cởi trần chép miệng, lắc đầu than vãn “Con gầy thế này, mấy tháng nữa ra trường đi làm liệu có nổi không?”. Đó cũng là điều mà tôi lo lắng, vì nhìn mình hom hem thế này cũng chả tự tin đi phỏng vấn cơ.

    Lần này, chị gái tôi mua choTảo Mặt Trời bảo phải uống luôn, vì công ty chị có một chị gầy tong teo cũng uống đủ các loại thuốc bổ, thuốc tăng cân, sữa tăng cân nhưng không ăn thua, vậy mà uống cái này giờ tăng cân, có da có thịt mà người lại khỏe mạnh, không bị sụt cân. Về nhà xem kỹ thành phần và công dụng thì mới biết, Tảo Mặt Trời là một loại dinh dưỡng tự nhiên giúp bổ sung dinh dưỡng, đặc biệt là lượng đạm tự nhiên, dạng thực vật rất cao nên giúp mình tăng cân chắc khỏe, bền vững.

    Không giống như các loại thuốc nam, thuốc bắc Tảo Mặt Trời dễ uống, mình hẹn đồng hồ cứ sau các bữa ăn chính uống. Hết tháng đầu tiên cân nặng cũng vẫn chưa tăng, nói thật khi đó mình cũng không hy vọng gì, nghĩ có lẽ lại giống như các loại thuốc mình đã uống, nhưng có điều là buổi sáng ngủ dậy mình thấy người không bị mệt mỏi, uể oải nữa.

    Sau đó được nhân viên tư vấn gọi điện hỏi han về việc uống Tảo Mặt Trời và chế độ ăn uống, họ khuyên mình nên kiên trì dùng đủ liệu trình 3 tháng như nhà sản xuất đưa ra. Mình đã kiên trì uống đến hết tháng thứ 2 thì thấy có kết quả, mình đăng được 2kg, ăn uống cũng thấy ngon miệng hơn, quần áo thấy chật dần.

    Đến hết tháng thứ 3 mình tăng được 6,5kg, đi đâu ai cũng khen tôi béo lên nhìn khác hẳn, đẹp trai, phong độ, quần áo chật hết. Mình không thể ngờ được lại tăng đến hơn 6kg trong vòng 3 tháng, mọi thứ giống như một niềm vinh quang, cảm giác vui sướng như lúc có giấy báo đỗ đại học ấy. Đi đâu ai cũng trầm trồ khen ngợi, thay vì những lời than vãn trước kia khi mình còn gầy.

    Giờ đây mình rất tự tin gặp gỡ, nói chuyện với bạn bè, tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường, mẹ mình cũng không còn phải lo anh con trai gầy không đủ sức đi làm. Đây đúng là một bước ngoặt quan trọng giúp mình tự tin đi xin việc trong thời gian tới.

    Mình cảm thấy thật may mắn vì khi mình tuyệt vọng nhất, chán nản nhất và muốn bỏ cuộc thì Tảo Mặt Trời đã giúp mình lấy lại niềm tin, thay đổi cuộc sống, đền đáp sự cố gắng của mình và giúp mình tăng được cân. Mình đã là một chàng trai tràn đầy sức sống, khỏe mạnh, lạc quan, yêu đời và không ngại bất cứ khó khăn nào.chyển nhà thành hưng
     
  7. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng UBND huyện Lang Chánh, tỉnh Thanh Hóa đã có kết luận thanh tra việc thực hiện chính sách xã hội đối với đối tượng bảo trợ xã hội và chính sách người có công với cách mạng trên địa bàn xã Tân Phúc (huyện Lang Chánh). Qua kết luật thanh tra, huyện Lang Chánh đã phát hiện việc lập khống danh sách để trục lợi tiền chính sách của Nhà nước.

    Theo kết luật Thanh tra, từ năm 2014 đến tháng 9-2016, hàng tháng xã Tân Phúc có 44 đối tượng được hưởng chế độ trợ cấp ưu đãi người có công, 283 người được hưởng chế độ bảo trợ xã hội. Trong 3 năm từ 2014 đến 2016, tổng kinh phí được cấp về xã cho các đối tượng chính sách là 2,91 tỉ đồng.

    Tuy nhiên, có tới 17 đối tượng thuộc diện người có công, đối tượng bảo trợ xã hội, nuôi trẻ mồ côi (trên 16 tuổi) đã hết hạn tiêu chuẩn, hoặc đã chết, nhưng vẫn được lập danh sách hưởng trợ cấp hàng chục triệu đồng.

    Đặc biệt, kết luật cũng chỉ rõ có 3 trường hợp thuộc đối tượng người có công đã chết, nhưng địa phương không cắt giảm mà vẫn được đưa vào danh sách lĩnh tiền trợ cấp hàng tháng với số tiền gần 20 triệu đồng.

    Ngoài ra, toàn xã Tân Phúc có 11 trường hợp đối tượng thuộc chế độ bảo trợ xã hội đã hết tiêu chuẩn hoặc đã chết nhưng vẫn lập danh sách lĩnh tiền hàng năm. Có 3 trường hợp nhận nuôi trẻ mồ côi đã quá 16 tuổi, nhưng vẫn liệt kê vào danh sách nhận trợ cấp.

    Từ những sai phạm chi trả trái quy định, sai đối tượng, UBND huyện Lang Chánh đã yêu cầu thu hồi nộp ngân sách nhà nước hơn 67 triệu đồng. "Trách nhiệm trong việc chi trả chậm, chi trả sai chế độ thuộc về Chủ tịch UBND xã, cán bộ chính sách và cán bộ chi trả"- kết luận thanh tra nêu rõ.

    Theo ông Đỗ Văn Đức, Trưởng phòng Lao động - Thương binh và xã hội huyện Lang Chánh, với những sai phạm trong chi trả chế độ diễn ra tại xã Tân Phúc, huyện đã vào cuộc thanh tra, làm rõ, truy thu nộp lại ngân sách nhà nước 67 triệu đồng. Chủ tịch UBND huyện Lang Chánh đã yêu cầu tập thể xã Tân Phúc phải kiểm điểm, xử lý trách nhiệm và có hình thức kỷ luật nghiêm đối với cán bộ chính sách, cán bộ chi trả. Khắc phục ngay những thiếu sót, hạn chế đã xảy ra.chuyển nhà thàng hưng
     
  8. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng UBND huyện Lang Chánh, tỉnh Thanh Hóa đã có kết luận thanh tra việc thực hiện chính sách xã hội đối với đối tượng bảo trợ xã hội và chính sách người có công với cách mạng trên địa bàn xã Tân Phúc (huyện Lang Chánh). Qua kết luật thanh tra, huyện Lang Chánh đã phát hiện việc lập khống danh sách để trục lợi tiền chính sách của Nhà nước.

    Theo kết luật Thanh tra, từ năm 2014 đến tháng 9-2016, hàng tháng xã Tân Phúc có 44 đối tượng được hưởng chế độ trợ cấp ưu đãi người có công, 283 người được hưởng chế độ bảo trợ xã hội. Trong 3 năm từ 2014 đến 2016, tổng kinh phí được cấp về xã cho các đối tượng chính sách là 2,91 tỉ đồng.

    Tuy nhiên, có tới 17 đối tượng thuộc diện người có công, đối tượng bảo trợ xã hội, nuôi trẻ mồ côi (trên 16 tuổi) đã hết hạn tiêu chuẩn, hoặc đã chết, nhưng vẫn được lập danh sách hưởng trợ cấp hàng chục triệu đồng.

    Đặc biệt, kết luật cũng chỉ rõ có 3 trường hợp thuộc đối tượng người có công đã chết, nhưng địa phương không cắt giảm mà vẫn được đưa vào danh sách lĩnh tiền trợ cấp hàng tháng với số tiền gần 20 triệu đồng.

    Ngoài ra, toàn xã Tân Phúc có 11 trường hợp đối tượng thuộc chế độ bảo trợ xã hội đã hết tiêu chuẩn hoặc đã chết nhưng vẫn lập danh sách lĩnh tiền hàng năm. Có 3 trường hợp nhận nuôi trẻ mồ côi đã quá 16 tuổi, nhưng vẫn liệt kê vào danh sách nhận trợ cấp.

    Từ những sai phạm chi trả trái quy định, sai đối tượng, UBND huyện Lang Chánh đã yêu cầu thu hồi nộp ngân sách nhà nước hơn 67 triệu đồng. "Trách nhiệm trong việc chi trả chậm, chi trả sai chế độ thuộc về Chủ tịch UBND xã, cán bộ chính sách và cán bộ chi trả"- kết luận thanh tra nêu rõ.

    Theo ông Đỗ Văn Đức, Trưởng phòng Lao động - Thương binh và xã hội huyện Lang Chánh, với những sai phạm trong chi trả chế độ diễn ra tại xã Tân Phúc, huyện đã vào cuộc thanh tra, làm rõ, truy thu nộp lại ngân sách nhà nước 67 triệu đồng. Chủ tịch UBND huyện Lang Chánh đã yêu cầu tập thể xã Tân Phúc phải kiểm điểm, xử lý trách nhiệm và có hình thức kỷ luật nghiêm đối với cán bộ chính sách, cán bộ chi trả. Khắc phục ngay những thiếu sót, hạn chế đã xảy ra.chuyển nhà thàng hưng
     
  9. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Năm 1993, trong lúc đang cưa củi ở vùng núi của tỉnh Cát Lâm, Yue Jin không may rơi xuống một thung lũng sâu. Khi người làng phát hiện ra ông, mọi người đều tưởng ông đã không còn hy vọng sống sót. Nhưng có lẽ Ông Trời vẫn muốn cho Yue Jin một cơ hội nữa. Ông được các bác sĩ cứu sống. Tuy nhiên, thương tích của ông quá nghiêm trọng, các bác sĩ phải cắt bỏ cả hai chân và chín ngón tay của ông. Đối với một người đàn ông kiếm sống bằng đôi tay, viêc mất đi những phần thân thể như vậy cũng tương đương với án tử hình.

    Như thể sự mất mát trên cơ thể là chưa đủ, để thử thách Yue Jin, cuộc sống tiếp tục đặt người đàn ông này trước một mất mát to lớn khác: Vợ ông mất chỉ ba ngày sau khi sinh, để lại cho ông một cô con gái nhỏ còn đỏ hỏn.

    Dù đau đớn trên thân và thống khổ trong tâm, Yue Jin vẫn phải sống để chăm sóc cho con gái. Thời điểm ấy, ông không nhìn thấy bất kỳ cách nào để có thể nuôi sống hai cha con. Không còn đôi chân, hai bàn tay cũng chẳng còn nguyên vẹn, ông Yue Jin chỉ còn cách trở thành một người ăn xin. Có lẽ đó là cách duy nhất có thể giúp ông kiếm được một vài đồng xu và một ít lương thực để tiếp tục tồn tại. Yue Jin vì thế đã để con gái mình cho một số người hàng xóm chăm sóc và liều thử vận may trên đường phố.

    Đối với một người đàn ông từng chăm chỉ làm việc để kiếm sống, phải dựa vào lòng thương xót của những người xa lạ là một điều hết sức đau khổ. Ông vì thế đã sớm nhận ra rằng bản thân không thể tiếp tục sống bằng tiền của và sức lực của những người khác.

    Yue Jin nói với các phóng viên trong một cuộc phỏng vấn gần đây rằng: “Lúc đó, tôi nghĩ rằng tôi không thể dựa vào việc xin ăn để sống, tôi phải sử dụng sức mạnh của chính mình”. Suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho Yue Jin, ông đã sử dụng tất cả các khoản tiết kiệm của mình – một số tiền ít ỏi 700 tệ (khoảng 2 triệu 300 ngàn đồng) để mua một số dụng cụ và học cách sửa chữa xe đạp.Như bạn có thể tưởng tượng, cố gắng xử lý các dụng cụ chỉ với một ngón tay thực sự là một thách thức lớn. Vì thế, ông đã phải vật lộn với chúng trong một khoảng thời gian khá dài. Tuy nhiên điều đó không hề khiến Yue Jin nản chí. Sau rất nhiều nỗ lực, ông đã hiểu rõ cách dùng một ngón tay và lòng bàn tay để sử dụng những công cụ sửa chữa. Từ đó, không còn khó khăn nào trong cuộc sống khiến ông mất động lực.Yue Jin cần mẫn làm công việc sửa xe đạp trong thành phố nhỏ của mình. Hàng ngày, ông kiên nhẫn ra đường, nhưng không phải là để xin ai đó thứ gì, mà là để lao động bằng chính đôi tay một ngón của mình. Ngày nắng cũng như ngày mưa, Yue Jin hạnh phúc vì có cơ hội làm việc chăm chỉ để trang trải cuộc sống.

    Tháng năm cũng trôi qua, Yue Jin bây giờ đã có cửa hàng sửa chữa xe đạp riêng và kiếm được đủ tiền để chăm lo cho con gái. Con gái ông đã trưởng thành trong vòng tay cha. Và thật hạnh phúc khi cô tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Thương cha, con gái Yue Jin rất muốn đưa ông về nhà để chăm sóc, nhưng người sửa xe đầy tham vọng này nhấn mạnh rằng sẽ tốt hơn cho ông nếu ông vẫn có thể làm công việc mà mình yêu quý và gắn bó bấy nhiêu năm.

    Câu chuyện về cách Yue Jin xoay chuyển cuộc đời của mình bất chấp những khó khăn rất lớn mà ông trải qua đã được lan truyền khắp Trung Quốc trong thời gian gần đây. Nó đã trở thành thông điệp truyền cảm hứng “sống tốt hơn” cho hàng triệu người. Hình ảnh ông Yue Jin vui vẻ làm công việc sửa chữa xe đạp với đôi bàn tay chỉ còn duy nhất ngón cái và phần còn lại của đôi chân bọc trong ống quần cao su đã khiến cho rất nhiều người cảm động. Họ nhìn thấy trong đó là nghị lực và sự mạnh mẽ đáng khâm phục.

    Khi suy nghĩ và đặt mình vào những nỗi đau mà người đàn ông này phải trải qua, nhiều người sẽ cảm thấy rằng cuộc sống của mình còn quá may mắn. Và cách mà ông Yue Jin dùng sức mạnh nội tâm của mình “lội ngược dòng” để tiếp tục sống khiến cả người yếu đuối nhất hiểu rằng: “Họ cũng có thể làm được, có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống của mình nếu như họ muốn và tin vào sức mạnh nội tại”.

    Câu chuyện của ông Yue Jin giống như một thông điệp cho những ai đang trải qua tháng ngày đau thương, những giờ phút trống trải và thiếu vắng động lực sống:

    “Khi bạn đau khổ nhất, hãy tự hỏi có ai đó còn cần mình hay không và liệu bạn có thể làm gì cho họ? Suy nghĩ này sẽ là chiếc phao giúp bạn không chìm xuống cùng nỗi đau. Hơn thế nữa, hãy bước lên chiếc thang của sự kiên trì, nó nhất định sẽ giúp bạn trở về được với nội tâm thư thái, an hòa và cuộc sống có ích trước đây của chính mình.”chuyển nhà thành hưng
     
  10. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Năm 1993, trong lúc đang cưa củi ở vùng núi của tỉnh Cát Lâm, Yue Jin không may rơi xuống một thung lũng sâu. Khi người làng phát hiện ra ông, mọi người đều tưởng ông đã không còn hy vọng sống sót. Nhưng có lẽ Ông Trời vẫn muốn cho Yue Jin một cơ hội nữa. Ông được các bác sĩ cứu sống. Tuy nhiên, thương tích của ông quá nghiêm trọng, các bác sĩ phải cắt bỏ cả hai chân và chín ngón tay của ông. Đối với một người đàn ông kiếm sống bằng đôi tay, viêc mất đi những phần thân thể như vậy cũng tương đương với án tử hình.

    Như thể sự mất mát trên cơ thể là chưa đủ, để thử thách Yue Jin, cuộc sống tiếp tục đặt người đàn ông này trước một mất mát to lớn khác: Vợ ông mất chỉ ba ngày sau khi sinh, để lại cho ông một cô con gái nhỏ còn đỏ hỏn.

    Dù đau đớn trên thân và thống khổ trong tâm, Yue Jin vẫn phải sống để chăm sóc cho con gái. Thời điểm ấy, ông không nhìn thấy bất kỳ cách nào để có thể nuôi sống hai cha con. Không còn đôi chân, hai bàn tay cũng chẳng còn nguyên vẹn, ông Yue Jin chỉ còn cách trở thành một người ăn xin. Có lẽ đó là cách duy nhất có thể giúp ông kiếm được một vài đồng xu và một ít lương thực để tiếp tục tồn tại. Yue Jin vì thế đã để con gái mình cho một số người hàng xóm chăm sóc và liều thử vận may trên đường phố.

    Đối với một người đàn ông từng chăm chỉ làm việc để kiếm sống, phải dựa vào lòng thương xót của những người xa lạ là một điều hết sức đau khổ. Ông vì thế đã sớm nhận ra rằng bản thân không thể tiếp tục sống bằng tiền của và sức lực của những người khác.

    Yue Jin nói với các phóng viên trong một cuộc phỏng vấn gần đây rằng: “Lúc đó, tôi nghĩ rằng tôi không thể dựa vào việc xin ăn để sống, tôi phải sử dụng sức mạnh của chính mình”. Suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho Yue Jin, ông đã sử dụng tất cả các khoản tiết kiệm của mình – một số tiền ít ỏi 700 tệ (khoảng 2 triệu 300 ngàn đồng) để mua một số dụng cụ và học cách sửa chữa xe đạp.Như bạn có thể tưởng tượng, cố gắng xử lý các dụng cụ chỉ với một ngón tay thực sự là một thách thức lớn. Vì thế, ông đã phải vật lộn với chúng trong một khoảng thời gian khá dài. Tuy nhiên điều đó không hề khiến Yue Jin nản chí. Sau rất nhiều nỗ lực, ông đã hiểu rõ cách dùng một ngón tay và lòng bàn tay để sử dụng những công cụ sửa chữa. Từ đó, không còn khó khăn nào trong cuộc sống khiến ông mất động lực.Yue Jin cần mẫn làm công việc sửa xe đạp trong thành phố nhỏ của mình. Hàng ngày, ông kiên nhẫn ra đường, nhưng không phải là để xin ai đó thứ gì, mà là để lao động bằng chính đôi tay một ngón của mình. Ngày nắng cũng như ngày mưa, Yue Jin hạnh phúc vì có cơ hội làm việc chăm chỉ để trang trải cuộc sống.

    Tháng năm cũng trôi qua, Yue Jin bây giờ đã có cửa hàng sửa chữa xe đạp riêng và kiếm được đủ tiền để chăm lo cho con gái. Con gái ông đã trưởng thành trong vòng tay cha. Và thật hạnh phúc khi cô tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Thương cha, con gái Yue Jin rất muốn đưa ông về nhà để chăm sóc, nhưng người sửa xe đầy tham vọng này nhấn mạnh rằng sẽ tốt hơn cho ông nếu ông vẫn có thể làm công việc mà mình yêu quý và gắn bó bấy nhiêu năm.

    Câu chuyện về cách Yue Jin xoay chuyển cuộc đời của mình bất chấp những khó khăn rất lớn mà ông trải qua đã được lan truyền khắp Trung Quốc trong thời gian gần đây. Nó đã trở thành thông điệp truyền cảm hứng “sống tốt hơn” cho hàng triệu người. Hình ảnh ông Yue Jin vui vẻ làm công việc sửa chữa xe đạp với đôi bàn tay chỉ còn duy nhất ngón cái và phần còn lại của đôi chân bọc trong ống quần cao su đã khiến cho rất nhiều người cảm động. Họ nhìn thấy trong đó là nghị lực và sự mạnh mẽ đáng khâm phục.

    Khi suy nghĩ và đặt mình vào những nỗi đau mà người đàn ông này phải trải qua, nhiều người sẽ cảm thấy rằng cuộc sống của mình còn quá may mắn. Và cách mà ông Yue Jin dùng sức mạnh nội tâm của mình “lội ngược dòng” để tiếp tục sống khiến cả người yếu đuối nhất hiểu rằng: “Họ cũng có thể làm được, có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống của mình nếu như họ muốn và tin vào sức mạnh nội tại”.

    Câu chuyện của ông Yue Jin giống như một thông điệp cho những ai đang trải qua tháng ngày đau thương, những giờ phút trống trải và thiếu vắng động lực sống:

    “Khi bạn đau khổ nhất, hãy tự hỏi có ai đó còn cần mình hay không và liệu bạn có thể làm gì cho họ? Suy nghĩ này sẽ là chiếc phao giúp bạn không chìm xuống cùng nỗi đau. Hơn thế nữa, hãy bước lên chiếc thang của sự kiên trì, nó nhất định sẽ giúp bạn trở về được với nội tâm thư thái, an hòa và cuộc sống có ích trước đây của chính mình.”chuyển nhà thành hưng
     
  11. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Năm 1993, trong lúc đang cưa củi ở vùng núi của tỉnh Cát Lâm, Yue Jin không may rơi xuống một thung lũng sâu. Khi người làng phát hiện ra ông, mọi người đều tưởng ông đã không còn hy vọng sống sót. Nhưng có lẽ Ông Trời vẫn muốn cho Yue Jin một cơ hội nữa. Ông được các bác sĩ cứu sống. Tuy nhiên, thương tích của ông quá nghiêm trọng, các bác sĩ phải cắt bỏ cả hai chân và chín ngón tay của ông. Đối với một người đàn ông kiếm sống bằng đôi tay, viêc mất đi những phần thân thể như vậy cũng tương đương với án tử hình.

    Như thể sự mất mát trên cơ thể là chưa đủ, để thử thách Yue Jin, cuộc sống tiếp tục đặt người đàn ông này trước một mất mát to lớn khác: Vợ ông mất chỉ ba ngày sau khi sinh, để lại cho ông một cô con gái nhỏ còn đỏ hỏn.

    Dù đau đớn trên thân và thống khổ trong tâm, Yue Jin vẫn phải sống để chăm sóc cho con gái. Thời điểm ấy, ông không nhìn thấy bất kỳ cách nào để có thể nuôi sống hai cha con. Không còn đôi chân, hai bàn tay cũng chẳng còn nguyên vẹn, ông Yue Jin chỉ còn cách trở thành một người ăn xin. Có lẽ đó là cách duy nhất có thể giúp ông kiếm được một vài đồng xu và một ít lương thực để tiếp tục tồn tại. Yue Jin vì thế đã để con gái mình cho một số người hàng xóm chăm sóc và liều thử vận may trên đường phố.

    Đối với một người đàn ông từng chăm chỉ làm việc để kiếm sống, phải dựa vào lòng thương xót của những người xa lạ là một điều hết sức đau khổ. Ông vì thế đã sớm nhận ra rằng bản thân không thể tiếp tục sống bằng tiền của và sức lực của những người khác.

    Yue Jin nói với các phóng viên trong một cuộc phỏng vấn gần đây rằng: “Lúc đó, tôi nghĩ rằng tôi không thể dựa vào việc xin ăn để sống, tôi phải sử dụng sức mạnh của chính mình”. Suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho Yue Jin, ông đã sử dụng tất cả các khoản tiết kiệm của mình – một số tiền ít ỏi 700 tệ (khoảng 2 triệu 300 ngàn đồng) để mua một số dụng cụ và học cách sửa chữa xe đạp.Như bạn có thể tưởng tượng, cố gắng xử lý các dụng cụ chỉ với một ngón tay thực sự là một thách thức lớn. Vì thế, ông đã phải vật lộn với chúng trong một khoảng thời gian khá dài. Tuy nhiên điều đó không hề khiến Yue Jin nản chí. Sau rất nhiều nỗ lực, ông đã hiểu rõ cách dùng một ngón tay và lòng bàn tay để sử dụng những công cụ sửa chữa. Từ đó, không còn khó khăn nào trong cuộc sống khiến ông mất động lực.Yue Jin cần mẫn làm công việc sửa xe đạp trong thành phố nhỏ của mình. Hàng ngày, ông kiên nhẫn ra đường, nhưng không phải là để xin ai đó thứ gì, mà là để lao động bằng chính đôi tay một ngón của mình. Ngày nắng cũng như ngày mưa, Yue Jin hạnh phúc vì có cơ hội làm việc chăm chỉ để trang trải cuộc sống.

    Tháng năm cũng trôi qua, Yue Jin bây giờ đã có cửa hàng sửa chữa xe đạp riêng và kiếm được đủ tiền để chăm lo cho con gái. Con gái ông đã trưởng thành trong vòng tay cha. Và thật hạnh phúc khi cô tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình. Thương cha, con gái Yue Jin rất muốn đưa ông về nhà để chăm sóc, nhưng người sửa xe đầy tham vọng này nhấn mạnh rằng sẽ tốt hơn cho ông nếu ông vẫn có thể làm công việc mà mình yêu quý và gắn bó bấy nhiêu năm.

    Câu chuyện về cách Yue Jin xoay chuyển cuộc đời của mình bất chấp những khó khăn rất lớn mà ông trải qua đã được lan truyền khắp Trung Quốc trong thời gian gần đây. Nó đã trở thành thông điệp truyền cảm hứng “sống tốt hơn” cho hàng triệu người. Hình ảnh ông Yue Jin vui vẻ làm công việc sửa chữa xe đạp với đôi bàn tay chỉ còn duy nhất ngón cái và phần còn lại của đôi chân bọc trong ống quần cao su đã khiến cho rất nhiều người cảm động. Họ nhìn thấy trong đó là nghị lực và sự mạnh mẽ đáng khâm phục.

    Khi suy nghĩ và đặt mình vào những nỗi đau mà người đàn ông này phải trải qua, nhiều người sẽ cảm thấy rằng cuộc sống của mình còn quá may mắn. Và cách mà ông Yue Jin dùng sức mạnh nội tâm của mình “lội ngược dòng” để tiếp tục sống khiến cả người yếu đuối nhất hiểu rằng: “Họ cũng có thể làm được, có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống của mình nếu như họ muốn và tin vào sức mạnh nội tại”.

    Câu chuyện của ông Yue Jin giống như một thông điệp cho những ai đang trải qua tháng ngày đau thương, những giờ phút trống trải và thiếu vắng động lực sống:

    “Khi bạn đau khổ nhất, hãy tự hỏi có ai đó còn cần mình hay không và liệu bạn có thể làm gì cho họ? Suy nghĩ này sẽ là chiếc phao giúp bạn không chìm xuống cùng nỗi đau. Hơn thế nữa, hãy bước lên chiếc thang của sự kiên trì, nó nhất định sẽ giúp bạn trở về được với nội tâm thư thái, an hòa và cuộc sống có ích trước đây của chính mình.”chuyển nhà thành hưng
     
  12. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Đó là những lời đau đớn của một cô gái trẻ bị chứng rối loạn hiếm gặp, khiến phía bên trái của khuôn mặt cô co lại.

    Kiara Higgins, năm nay 20 tuổi, đến từ Queensland, được chẩn đoán mắc hội chứng Parry-Romberg khiến hệ thống miễn dịch tấn công mô mềm trên mặt từ năm lên 2 tuổi.

    Cô kể lại với tạp chí Take5 rằng ở trường cô bị chế nhạo một cách tàn nhẫn với biệt danh “Kẻ có gương mặt vỡ”, điều đó khiến cô đau khổ và khóc rất nhiều.

    Kiara nói với tờ báo rằng: “Ngày bắt đầu đi học, những người bạn cùng lớp rất thân thiện nhưng những anh chị ở lớp lớn tuổi hơn lại nghĩ rằng tôi thật sự trông rất khác biệt với mọi người.”

    Hội chứng hiếm gặp khiến mặt trái của cô ấy bị xấu đi và co lại. Các chuyên gia y tế đã cố gắng làm chậm sự suy thoái bằng cách sử dụng hoá trị liệu khi cô còn nhỏ, tiếp theo là dùng thuốc và 6 tháng kiểm tra sức khoẻ tại bệnh viện.

    Nhưng khi Kiara lớn lên, cô nói rằng sự biến dạng của cô trở nên dễ nhận thấy hơn. “Tôi trông giống như chỉ có nửa khuôn mặt, phía mặt bên kia bị bẹp lại,” Kiara nói về sự dị thường của mình khi trả lời phỏng vấn của Take5. “Những người lạ mặt trên phố thường nhìn tôi và tôi vô cùng sợ hãi những cái nhìn như vậy."

    Những ánh nhìn ác ý và những tiếng cười đàm tiếu giống như con dao sắc nhọn cứa sâu vào trái tim vốn đã nhiều tổn thương của Kiara. Có thời điểm mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức Kiara nói rằng cô cảm thấy như một ‘con quái vật’.

    “Đôi khi tôi ngồi trước gương và che mặt trái bằng tay, tưởng tượng ra tôi sẽ trông như thế nào nếu mặt tôi đối xứng,” Kiara nói. “Niềm tin của tôi quá thấp đến nỗi tôi muốn tránh những tình huống mà tôi phải gặp gỡ những người mới.”

    Tuy nhiên, khi Kiara 15 tuổi, mẹ của cô đã khuyến khích cô đến gặp nhà tâm lý học. “Lần đầu tiên tôi cảm thấy có ai đó đang lắng nghe tôi và thực sự hiểu tôi cảm thấy thế nào,”Kiara chia sẻ.

    Trong những lần gặp mặt, các chuyên gia tâm lý khuyến khích cô không nên nghĩ tới những điều tồi tệ khi lần đầu tiên gặp ai đó và để tâm trí của mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về vẻ bề ngoài. Dần dần, sự chia sẻ chân thành và nhiệt tình của mọi người đã giúp Kiara thoát khỏi nỗi ám ảnh của bản thân, đẩy lùi được sự sợ hãi vô hình phong bế tất cả tâm trí và cuộc sống của cô. Kiara đã lấy lại sự can đảm để bắt đầu một công việc mới tại một siêu thị.

    “Thoát khỏi vỏ bọc của mình, tôi không còn quan tâm đến những gì mọi người nghĩ về tôi”,cô nói. Kể từ đó, Kiara đã được chấp nhận vào trường đại học, nơi cô đang học chuyên ngành tâm lý và cô còn nhận được sự hỗ trợ của bạn trai mình, Sam. “Đó là một cuộc hành trình dài nhưng cuối cùng tôi cũng cảm thấy thoải mái trong diện mạo của mình”, cô nói.

    Con đường mà Kiara vượt qua quả thực đã mang theo tất cả những cung bậc cảm xúc: Từ đau khổ, sợ hãi, tự ti, mặc cảm đến hy vọng, quyết tâm và chiến thắng. Quả thực, trong cuộc sống của chúng ta, nỗi lo sợ lớn nhất của con người chính là bản thân mình, mang đến đau khổ và hạnh phúc cho bản thân mình cũng lại chính là chúng ta. Vì thế, chiến thắng lớn lao và vinh quang nhất chính là chiến thắng bản thân, chiến thắng những định kiến, lo sợ vốn đã hằn sâu trong tâm trí và trái tim chúng ta.

    Những ai có niềm tin vào Đấng tối cao đều biết rằng Đấng tối cao đã an bài cho mỗi cá nhân, mỗi sinh mệnh một con đường nhân sinh riêng. Điều con người cần làm chính là sống thuận theo những an bài đó, vận dụng tất cả những gì mình có để thực hiện tốt nhất sứ mệnh của mình trong cuộc đời. Đó cũng là thuận theo Thiên ý.

    Dù bạn tật nguyền hay lành lặn, dù bạn mồ côi hay đang có một gia đình hạnh phúc, dù bạn hiện tại đang thành công hay rơi vào tuyệt vọng, bế tắc thì hãy ghi nhớ rằng mọi việc xảy đến đều có dụng ý và mục đích của nó. Hãy vui vẻ đón nhận tất cả và sống trọn vẹn với cuộc sống bằng trái tim yêu thương của mình, đó là cũng là lựa chọn tốt nhất chúng ta có thể làm cho những người quanh ta.chuyển nhà thành hưng
     
  13. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Đó là những lời đau đớn của một cô gái trẻ bị chứng rối loạn hiếm gặp, khiến phía bên trái của khuôn mặt cô co lại.

    Kiara Higgins, năm nay 20 tuổi, đến từ Queensland, được chẩn đoán mắc hội chứng Parry-Romberg khiến hệ thống miễn dịch tấn công mô mềm trên mặt từ năm lên 2 tuổi.

    Cô kể lại với tạp chí Take5 rằng ở trường cô bị chế nhạo một cách tàn nhẫn với biệt danh “Kẻ có gương mặt vỡ”, điều đó khiến cô đau khổ và khóc rất nhiều.

    Kiara nói với tờ báo rằng: “Ngày bắt đầu đi học, những người bạn cùng lớp rất thân thiện nhưng những anh chị ở lớp lớn tuổi hơn lại nghĩ rằng tôi thật sự trông rất khác biệt với mọi người.”

    Hội chứng hiếm gặp khiến mặt trái của cô ấy bị xấu đi và co lại. Các chuyên gia y tế đã cố gắng làm chậm sự suy thoái bằng cách sử dụng hoá trị liệu khi cô còn nhỏ, tiếp theo là dùng thuốc và 6 tháng kiểm tra sức khoẻ tại bệnh viện.

    Nhưng khi Kiara lớn lên, cô nói rằng sự biến dạng của cô trở nên dễ nhận thấy hơn. “Tôi trông giống như chỉ có nửa khuôn mặt, phía mặt bên kia bị bẹp lại,” Kiara nói về sự dị thường của mình khi trả lời phỏng vấn của Take5. “Những người lạ mặt trên phố thường nhìn tôi và tôi vô cùng sợ hãi những cái nhìn như vậy."

    Những ánh nhìn ác ý và những tiếng cười đàm tiếu giống như con dao sắc nhọn cứa sâu vào trái tim vốn đã nhiều tổn thương của Kiara. Có thời điểm mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức Kiara nói rằng cô cảm thấy như một ‘con quái vật’.

    “Đôi khi tôi ngồi trước gương và che mặt trái bằng tay, tưởng tượng ra tôi sẽ trông như thế nào nếu mặt tôi đối xứng,” Kiara nói. “Niềm tin của tôi quá thấp đến nỗi tôi muốn tránh những tình huống mà tôi phải gặp gỡ những người mới.”

    Tuy nhiên, khi Kiara 15 tuổi, mẹ của cô đã khuyến khích cô đến gặp nhà tâm lý học. “Lần đầu tiên tôi cảm thấy có ai đó đang lắng nghe tôi và thực sự hiểu tôi cảm thấy thế nào,”Kiara chia sẻ.

    Trong những lần gặp mặt, các chuyên gia tâm lý khuyến khích cô không nên nghĩ tới những điều tồi tệ khi lần đầu tiên gặp ai đó và để tâm trí của mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về vẻ bề ngoài. Dần dần, sự chia sẻ chân thành và nhiệt tình của mọi người đã giúp Kiara thoát khỏi nỗi ám ảnh của bản thân, đẩy lùi được sự sợ hãi vô hình phong bế tất cả tâm trí và cuộc sống của cô. Kiara đã lấy lại sự can đảm để bắt đầu một công việc mới tại một siêu thị.

    “Thoát khỏi vỏ bọc của mình, tôi không còn quan tâm đến những gì mọi người nghĩ về tôi”,cô nói. Kể từ đó, Kiara đã được chấp nhận vào trường đại học, nơi cô đang học chuyên ngành tâm lý và cô còn nhận được sự hỗ trợ của bạn trai mình, Sam. “Đó là một cuộc hành trình dài nhưng cuối cùng tôi cũng cảm thấy thoải mái trong diện mạo của mình”, cô nói.

    Con đường mà Kiara vượt qua quả thực đã mang theo tất cả những cung bậc cảm xúc: Từ đau khổ, sợ hãi, tự ti, mặc cảm đến hy vọng, quyết tâm và chiến thắng. Quả thực, trong cuộc sống của chúng ta, nỗi lo sợ lớn nhất của con người chính là bản thân mình, mang đến đau khổ và hạnh phúc cho bản thân mình cũng lại chính là chúng ta. Vì thế, chiến thắng lớn lao và vinh quang nhất chính là chiến thắng bản thân, chiến thắng những định kiến, lo sợ vốn đã hằn sâu trong tâm trí và trái tim chúng ta.

    Những ai có niềm tin vào Đấng tối cao đều biết rằng Đấng tối cao đã an bài cho mỗi cá nhân, mỗi sinh mệnh một con đường nhân sinh riêng. Điều con người cần làm chính là sống thuận theo những an bài đó, vận dụng tất cả những gì mình có để thực hiện tốt nhất sứ mệnh của mình trong cuộc đời. Đó cũng là thuận theo Thiên ý.

    Dù bạn tật nguyền hay lành lặn, dù bạn mồ côi hay đang có một gia đình hạnh phúc, dù bạn hiện tại đang thành công hay rơi vào tuyệt vọng, bế tắc thì hãy ghi nhớ rằng mọi việc xảy đến đều có dụng ý và mục đích của nó. Hãy vui vẻ đón nhận tất cả và sống trọn vẹn với cuộc sống bằng trái tim yêu thương của mình, đó là cũng là lựa chọn tốt nhất chúng ta có thể làm cho những người quanh ta.chuyển nhà thành hưng
     
  14. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Đó là những lời đau đớn của một cô gái trẻ bị chứng rối loạn hiếm gặp, khiến phía bên trái của khuôn mặt cô co lại.

    Kiara Higgins, năm nay 20 tuổi, đến từ Queensland, được chẩn đoán mắc hội chứng Parry-Romberg khiến hệ thống miễn dịch tấn công mô mềm trên mặt từ năm lên 2 tuổi.

    Cô kể lại với tạp chí Take5 rằng ở trường cô bị chế nhạo một cách tàn nhẫn với biệt danh “Kẻ có gương mặt vỡ”, điều đó khiến cô đau khổ và khóc rất nhiều.

    Kiara nói với tờ báo rằng: “Ngày bắt đầu đi học, những người bạn cùng lớp rất thân thiện nhưng những anh chị ở lớp lớn tuổi hơn lại nghĩ rằng tôi thật sự trông rất khác biệt với mọi người.”

    Hội chứng hiếm gặp khiến mặt trái của cô ấy bị xấu đi và co lại. Các chuyên gia y tế đã cố gắng làm chậm sự suy thoái bằng cách sử dụng hoá trị liệu khi cô còn nhỏ, tiếp theo là dùng thuốc và 6 tháng kiểm tra sức khoẻ tại bệnh viện.

    Nhưng khi Kiara lớn lên, cô nói rằng sự biến dạng của cô trở nên dễ nhận thấy hơn. “Tôi trông giống như chỉ có nửa khuôn mặt, phía mặt bên kia bị bẹp lại,” Kiara nói về sự dị thường của mình khi trả lời phỏng vấn của Take5. “Những người lạ mặt trên phố thường nhìn tôi và tôi vô cùng sợ hãi những cái nhìn như vậy."

    Những ánh nhìn ác ý và những tiếng cười đàm tiếu giống như con dao sắc nhọn cứa sâu vào trái tim vốn đã nhiều tổn thương của Kiara. Có thời điểm mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức Kiara nói rằng cô cảm thấy như một ‘con quái vật’.

    “Đôi khi tôi ngồi trước gương và che mặt trái bằng tay, tưởng tượng ra tôi sẽ trông như thế nào nếu mặt tôi đối xứng,” Kiara nói. “Niềm tin của tôi quá thấp đến nỗi tôi muốn tránh những tình huống mà tôi phải gặp gỡ những người mới.”

    Tuy nhiên, khi Kiara 15 tuổi, mẹ của cô đã khuyến khích cô đến gặp nhà tâm lý học. “Lần đầu tiên tôi cảm thấy có ai đó đang lắng nghe tôi và thực sự hiểu tôi cảm thấy thế nào,”Kiara chia sẻ.

    Trong những lần gặp mặt, các chuyên gia tâm lý khuyến khích cô không nên nghĩ tới những điều tồi tệ khi lần đầu tiên gặp ai đó và để tâm trí của mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về vẻ bề ngoài. Dần dần, sự chia sẻ chân thành và nhiệt tình của mọi người đã giúp Kiara thoát khỏi nỗi ám ảnh của bản thân, đẩy lùi được sự sợ hãi vô hình phong bế tất cả tâm trí và cuộc sống của cô. Kiara đã lấy lại sự can đảm để bắt đầu một công việc mới tại một siêu thị.

    “Thoát khỏi vỏ bọc của mình, tôi không còn quan tâm đến những gì mọi người nghĩ về tôi”,cô nói. Kể từ đó, Kiara đã được chấp nhận vào trường đại học, nơi cô đang học chuyên ngành tâm lý và cô còn nhận được sự hỗ trợ của bạn trai mình, Sam. “Đó là một cuộc hành trình dài nhưng cuối cùng tôi cũng cảm thấy thoải mái trong diện mạo của mình”, cô nói.

    Con đường mà Kiara vượt qua quả thực đã mang theo tất cả những cung bậc cảm xúc: Từ đau khổ, sợ hãi, tự ti, mặc cảm đến hy vọng, quyết tâm và chiến thắng. Quả thực, trong cuộc sống của chúng ta, nỗi lo sợ lớn nhất của con người chính là bản thân mình, mang đến đau khổ và hạnh phúc cho bản thân mình cũng lại chính là chúng ta. Vì thế, chiến thắng lớn lao và vinh quang nhất chính là chiến thắng bản thân, chiến thắng những định kiến, lo sợ vốn đã hằn sâu trong tâm trí và trái tim chúng ta.

    Những ai có niềm tin vào Đấng tối cao đều biết rằng Đấng tối cao đã an bài cho mỗi cá nhân, mỗi sinh mệnh một con đường nhân sinh riêng. Điều con người cần làm chính là sống thuận theo những an bài đó, vận dụng tất cả những gì mình có để thực hiện tốt nhất sứ mệnh của mình trong cuộc đời. Đó cũng là thuận theo Thiên ý.

    Dù bạn tật nguyền hay lành lặn, dù bạn mồ côi hay đang có một gia đình hạnh phúc, dù bạn hiện tại đang thành công hay rơi vào tuyệt vọng, bế tắc thì hãy ghi nhớ rằng mọi việc xảy đến đều có dụng ý và mục đích của nó. Hãy vui vẻ đón nhận tất cả và sống trọn vẹn với cuộc sống bằng trái tim yêu thương của mình, đó là cũng là lựa chọn tốt nhất chúng ta có thể làm cho những người quanh ta.chuyển nhà thành hưng
     
  15. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Đó là những lời đau đớn của một cô gái trẻ bị chứng rối loạn hiếm gặp, khiến phía bên trái của khuôn mặt cô co lại.

    Kiara Higgins, năm nay 20 tuổi, đến từ Queensland, được chẩn đoán mắc hội chứng Parry-Romberg khiến hệ thống miễn dịch tấn công mô mềm trên mặt từ năm lên 2 tuổi.

    Cô kể lại với tạp chí Take5 rằng ở trường cô bị chế nhạo một cách tàn nhẫn với biệt danh “Kẻ có gương mặt vỡ”, điều đó khiến cô đau khổ và khóc rất nhiều.

    Kiara nói với tờ báo rằng: “Ngày bắt đầu đi học, những người bạn cùng lớp rất thân thiện nhưng những anh chị ở lớp lớn tuổi hơn lại nghĩ rằng tôi thật sự trông rất khác biệt với mọi người.”

    Hội chứng hiếm gặp khiến mặt trái của cô ấy bị xấu đi và co lại. Các chuyên gia y tế đã cố gắng làm chậm sự suy thoái bằng cách sử dụng hoá trị liệu khi cô còn nhỏ, tiếp theo là dùng thuốc và 6 tháng kiểm tra sức khoẻ tại bệnh viện.

    Nhưng khi Kiara lớn lên, cô nói rằng sự biến dạng của cô trở nên dễ nhận thấy hơn. “Tôi trông giống như chỉ có nửa khuôn mặt, phía mặt bên kia bị bẹp lại,” Kiara nói về sự dị thường của mình khi trả lời phỏng vấn của Take5. “Những người lạ mặt trên phố thường nhìn tôi và tôi vô cùng sợ hãi những cái nhìn như vậy."

    Những ánh nhìn ác ý và những tiếng cười đàm tiếu giống như con dao sắc nhọn cứa sâu vào trái tim vốn đã nhiều tổn thương của Kiara. Có thời điểm mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức Kiara nói rằng cô cảm thấy như một ‘con quái vật’.

    “Đôi khi tôi ngồi trước gương và che mặt trái bằng tay, tưởng tượng ra tôi sẽ trông như thế nào nếu mặt tôi đối xứng,” Kiara nói. “Niềm tin của tôi quá thấp đến nỗi tôi muốn tránh những tình huống mà tôi phải gặp gỡ những người mới.”

    Tuy nhiên, khi Kiara 15 tuổi, mẹ của cô đã khuyến khích cô đến gặp nhà tâm lý học. “Lần đầu tiên tôi cảm thấy có ai đó đang lắng nghe tôi và thực sự hiểu tôi cảm thấy thế nào,”Kiara chia sẻ.

    Trong những lần gặp mặt, các chuyên gia tâm lý khuyến khích cô không nên nghĩ tới những điều tồi tệ khi lần đầu tiên gặp ai đó và để tâm trí của mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về vẻ bề ngoài. Dần dần, sự chia sẻ chân thành và nhiệt tình của mọi người đã giúp Kiara thoát khỏi nỗi ám ảnh của bản thân, đẩy lùi được sự sợ hãi vô hình phong bế tất cả tâm trí và cuộc sống của cô. Kiara đã lấy lại sự can đảm để bắt đầu một công việc mới tại một siêu thị.

    “Thoát khỏi vỏ bọc của mình, tôi không còn quan tâm đến những gì mọi người nghĩ về tôi”,cô nói. Kể từ đó, Kiara đã được chấp nhận vào trường đại học, nơi cô đang học chuyên ngành tâm lý và cô còn nhận được sự hỗ trợ của bạn trai mình, Sam. “Đó là một cuộc hành trình dài nhưng cuối cùng tôi cũng cảm thấy thoải mái trong diện mạo của mình”, cô nói.

    Con đường mà Kiara vượt qua quả thực đã mang theo tất cả những cung bậc cảm xúc: Từ đau khổ, sợ hãi, tự ti, mặc cảm đến hy vọng, quyết tâm và chiến thắng. Quả thực, trong cuộc sống của chúng ta, nỗi lo sợ lớn nhất của con người chính là bản thân mình, mang đến đau khổ và hạnh phúc cho bản thân mình cũng lại chính là chúng ta. Vì thế, chiến thắng lớn lao và vinh quang nhất chính là chiến thắng bản thân, chiến thắng những định kiến, lo sợ vốn đã hằn sâu trong tâm trí và trái tim chúng ta.

    Những ai có niềm tin vào Đấng tối cao đều biết rằng Đấng tối cao đã an bài cho mỗi cá nhân, mỗi sinh mệnh một con đường nhân sinh riêng. Điều con người cần làm chính là sống thuận theo những an bài đó, vận dụng tất cả những gì mình có để thực hiện tốt nhất sứ mệnh của mình trong cuộc đời. Đó cũng là thuận theo Thiên ý.

    Dù bạn tật nguyền hay lành lặn, dù bạn mồ côi hay đang có một gia đình hạnh phúc, dù bạn hiện tại đang thành công hay rơi vào tuyệt vọng, bế tắc thì hãy ghi nhớ rằng mọi việc xảy đến đều có dụng ý và mục đích của nó. Hãy vui vẻ đón nhận tất cả và sống trọn vẹn với cuộc sống bằng trái tim yêu thương của mình, đó là cũng là lựa chọn tốt nhất chúng ta có thể làm cho những người quanh ta.chuyển nhà thành hưng
     
  16. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Sống đến cả thế kỷ đời người có lẻ, ngày 17/5/2017, bà Theresia Brandl, 105 tuổi thuộc bang Pennsylvania lần đầu tiên được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học. Đội trên đầu chiếc mũ tốt nghiệp và khoác lên mình chiếc áo choàng dài trong niềm hạnh phúc, xúm xít quanh bà là 4 đứa cháu, 8 đứa chắt và 5 đứa chút. Nhiều người cho rằng ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời như bà Brandl, bà chẳng còn gì để mong ước bởi có lẽ tuổi tác và gia đình hạnh phúc bên cháu con đã là thành công viên mãn nhất cuộc đời bà. Tuy nhiên, khi nhớ về những năm tháng niên thiếu, về những giấc mơ dang dở, lúc này đây bà muốn hoàn thành nốt những điều mà khi còn trẻ bà chưa có điều kiện để làm. Tâm nguyện của bà là được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học: “Tất cả bạn bè của tôi đều có bằng tốt nghiệp trung học và tôi quyết định là tôi cũng cần có bằng”, bà nói. Khi đang học trung học, mẹ của bà Brandl bị ốm nặng, vì không còn sự lựa chọn nào khác bà đành phải bỏ học để ở nhà chăm sóc cho mẹ. Bà nói: “Mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân, phải có ai đó trông nom, vì thế tôi đã bỏ học để chăm sóc mẹ”.Và thật may mắn khi Quỹ Mong ước tuổi Hoàng hôn đã chắp cánh cho giấc mơ của bà thành hiện thực. Buổi lễ tốt nghiệp được thực hiện tại nhà dưỡng lão nơi bà ở. Khi được hỏi rằng, hiện bà thích làm việc gì, bà rất mãn nguyện và trả lời bằng một từ duy nhất “Ngủ!”…Dù bạn có mơ ước hay không năm tháng vẫn cứ trôi đó là điều chắc chắn và bạn không cách gì có thể thay đổi được. Tuy nhiên, điều duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là tâm thái của bạn. Hôm nay bạn muốn gì, ngày mai bạn muốn trở thành ai, ước mơ của bạn là gì, tất cả đều do tâm tình của bạn quyết định và không ai có thể thay đổi ngoại trừ bạn. Vì vậy, nếu bạn có ước mong điều gì, hãy cứ thực hiện đi, bởi vì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Cần nhớ rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì người ta già, mà người ta già bởi vì họ ngừng theo đuổi ước mơ”.chuyển nhà thành hưng
     
  17. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Sống đến cả thế kỷ đời người có lẻ, ngày 17/5/2017, bà Theresia Brandl, 105 tuổi thuộc bang Pennsylvania lần đầu tiên được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học. Đội trên đầu chiếc mũ tốt nghiệp và khoác lên mình chiếc áo choàng dài trong niềm hạnh phúc, xúm xít quanh bà là 4 đứa cháu, 8 đứa chắt và 5 đứa chút. Nhiều người cho rằng ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời như bà Brandl, bà chẳng còn gì để mong ước bởi có lẽ tuổi tác và gia đình hạnh phúc bên cháu con đã là thành công viên mãn nhất cuộc đời bà. Tuy nhiên, khi nhớ về những năm tháng niên thiếu, về những giấc mơ dang dở, lúc này đây bà muốn hoàn thành nốt những điều mà khi còn trẻ bà chưa có điều kiện để làm. Tâm nguyện của bà là được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học: “Tất cả bạn bè của tôi đều có bằng tốt nghiệp trung học và tôi quyết định là tôi cũng cần có bằng”, bà nói. Khi đang học trung học, mẹ của bà Brandl bị ốm nặng, vì không còn sự lựa chọn nào khác bà đành phải bỏ học để ở nhà chăm sóc cho mẹ. Bà nói: “Mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân, phải có ai đó trông nom, vì thế tôi đã bỏ học để chăm sóc mẹ”.Và thật may mắn khi Quỹ Mong ước tuổi Hoàng hôn đã chắp cánh cho giấc mơ của bà thành hiện thực. Buổi lễ tốt nghiệp được thực hiện tại nhà dưỡng lão nơi bà ở. Khi được hỏi rằng, hiện bà thích làm việc gì, bà rất mãn nguyện và trả lời bằng một từ duy nhất “Ngủ!”…Dù bạn có mơ ước hay không năm tháng vẫn cứ trôi đó là điều chắc chắn và bạn không cách gì có thể thay đổi được. Tuy nhiên, điều duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là tâm thái của bạn. Hôm nay bạn muốn gì, ngày mai bạn muốn trở thành ai, ước mơ của bạn là gì, tất cả đều do tâm tình của bạn quyết định và không ai có thể thay đổi ngoại trừ bạn. Vì vậy, nếu bạn có ước mong điều gì, hãy cứ thực hiện đi, bởi vì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Cần nhớ rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì người ta già, mà người ta già bởi vì họ ngừng theo đuổi ước mơ”.chuyển nhà thành hưng
     
  18. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Sống đến cả thế kỷ đời người có lẻ, ngày 17/5/2017, bà Theresia Brandl, 105 tuổi thuộc bang Pennsylvania lần đầu tiên được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học. Đội trên đầu chiếc mũ tốt nghiệp và khoác lên mình chiếc áo choàng dài trong niềm hạnh phúc, xúm xít quanh bà là 4 đứa cháu, 8 đứa chắt và 5 đứa chút. Nhiều người cho rằng ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời như bà Brandl, bà chẳng còn gì để mong ước bởi có lẽ tuổi tác và gia đình hạnh phúc bên cháu con đã là thành công viên mãn nhất cuộc đời bà. Tuy nhiên, khi nhớ về những năm tháng niên thiếu, về những giấc mơ dang dở, lúc này đây bà muốn hoàn thành nốt những điều mà khi còn trẻ bà chưa có điều kiện để làm. Tâm nguyện của bà là được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học: “Tất cả bạn bè của tôi đều có bằng tốt nghiệp trung học và tôi quyết định là tôi cũng cần có bằng”, bà nói. Khi đang học trung học, mẹ của bà Brandl bị ốm nặng, vì không còn sự lựa chọn nào khác bà đành phải bỏ học để ở nhà chăm sóc cho mẹ. Bà nói: “Mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân, phải có ai đó trông nom, vì thế tôi đã bỏ học để chăm sóc mẹ”.Và thật may mắn khi Quỹ Mong ước tuổi Hoàng hôn đã chắp cánh cho giấc mơ của bà thành hiện thực. Buổi lễ tốt nghiệp được thực hiện tại nhà dưỡng lão nơi bà ở. Khi được hỏi rằng, hiện bà thích làm việc gì, bà rất mãn nguyện và trả lời bằng một từ duy nhất “Ngủ!”…Dù bạn có mơ ước hay không năm tháng vẫn cứ trôi đó là điều chắc chắn và bạn không cách gì có thể thay đổi được. Tuy nhiên, điều duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là tâm thái của bạn. Hôm nay bạn muốn gì, ngày mai bạn muốn trở thành ai, ước mơ của bạn là gì, tất cả đều do tâm tình của bạn quyết định và không ai có thể thay đổi ngoại trừ bạn. Vì vậy, nếu bạn có ước mong điều gì, hãy cứ thực hiện đi, bởi vì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Cần nhớ rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì người ta già, mà người ta già bởi vì họ ngừng theo đuổi ước mơ”.chuyển nhà thành hưng
     
  19. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Sống đến cả thế kỷ đời người có lẻ, ngày 17/5/2017, bà Theresia Brandl, 105 tuổi thuộc bang Pennsylvania lần đầu tiên được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học. Đội trên đầu chiếc mũ tốt nghiệp và khoác lên mình chiếc áo choàng dài trong niềm hạnh phúc, xúm xít quanh bà là 4 đứa cháu, 8 đứa chắt và 5 đứa chút. Nhiều người cho rằng ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời như bà Brandl, bà chẳng còn gì để mong ước bởi có lẽ tuổi tác và gia đình hạnh phúc bên cháu con đã là thành công viên mãn nhất cuộc đời bà. Tuy nhiên, khi nhớ về những năm tháng niên thiếu, về những giấc mơ dang dở, lúc này đây bà muốn hoàn thành nốt những điều mà khi còn trẻ bà chưa có điều kiện để làm. Tâm nguyện của bà là được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học: “Tất cả bạn bè của tôi đều có bằng tốt nghiệp trung học và tôi quyết định là tôi cũng cần có bằng”, bà nói. Khi đang học trung học, mẹ của bà Brandl bị ốm nặng, vì không còn sự lựa chọn nào khác bà đành phải bỏ học để ở nhà chăm sóc cho mẹ. Bà nói: “Mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân, phải có ai đó trông nom, vì thế tôi đã bỏ học để chăm sóc mẹ”.Và thật may mắn khi Quỹ Mong ước tuổi Hoàng hôn đã chắp cánh cho giấc mơ của bà thành hiện thực. Buổi lễ tốt nghiệp được thực hiện tại nhà dưỡng lão nơi bà ở. Khi được hỏi rằng, hiện bà thích làm việc gì, bà rất mãn nguyện và trả lời bằng một từ duy nhất “Ngủ!”…Dù bạn có mơ ước hay không năm tháng vẫn cứ trôi đó là điều chắc chắn và bạn không cách gì có thể thay đổi được. Tuy nhiên, điều duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là tâm thái của bạn. Hôm nay bạn muốn gì, ngày mai bạn muốn trở thành ai, ước mơ của bạn là gì, tất cả đều do tâm tình của bạn quyết định và không ai có thể thay đổi ngoại trừ bạn. Vì vậy, nếu bạn có ước mong điều gì, hãy cứ thực hiện đi, bởi vì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Cần nhớ rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì người ta già, mà người ta già bởi vì họ ngừng theo đuổi ước mơ”.chuyển nhà thành hưng
     
  20. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    1,056
    0
    36
    chuyển nhà thành hưng Sống đến cả thế kỷ đời người có lẻ, ngày 17/5/2017, bà Theresia Brandl, 105 tuổi thuộc bang Pennsylvania lần đầu tiên được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học. Đội trên đầu chiếc mũ tốt nghiệp và khoác lên mình chiếc áo choàng dài trong niềm hạnh phúc, xúm xít quanh bà là 4 đứa cháu, 8 đứa chắt và 5 đứa chút. Nhiều người cho rằng ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời như bà Brandl, bà chẳng còn gì để mong ước bởi có lẽ tuổi tác và gia đình hạnh phúc bên cháu con đã là thành công viên mãn nhất cuộc đời bà. Tuy nhiên, khi nhớ về những năm tháng niên thiếu, về những giấc mơ dang dở, lúc này đây bà muốn hoàn thành nốt những điều mà khi còn trẻ bà chưa có điều kiện để làm. Tâm nguyện của bà là được nhận tấm bằng tốt nghiệp trung học: “Tất cả bạn bè của tôi đều có bằng tốt nghiệp trung học và tôi quyết định là tôi cũng cần có bằng”, bà nói. Khi đang học trung học, mẹ của bà Brandl bị ốm nặng, vì không còn sự lựa chọn nào khác bà đành phải bỏ học để ở nhà chăm sóc cho mẹ. Bà nói: “Mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân, phải có ai đó trông nom, vì thế tôi đã bỏ học để chăm sóc mẹ”.Và thật may mắn khi Quỹ Mong ước tuổi Hoàng hôn đã chắp cánh cho giấc mơ của bà thành hiện thực. Buổi lễ tốt nghiệp được thực hiện tại nhà dưỡng lão nơi bà ở. Khi được hỏi rằng, hiện bà thích làm việc gì, bà rất mãn nguyện và trả lời bằng một từ duy nhất “Ngủ!”…Dù bạn có mơ ước hay không năm tháng vẫn cứ trôi đó là điều chắc chắn và bạn không cách gì có thể thay đổi được. Tuy nhiên, điều duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là tâm thái của bạn. Hôm nay bạn muốn gì, ngày mai bạn muốn trở thành ai, ước mơ của bạn là gì, tất cả đều do tâm tình của bạn quyết định và không ai có thể thay đổi ngoại trừ bạn. Vì vậy, nếu bạn có ước mong điều gì, hãy cứ thực hiện đi, bởi vì chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Cần nhớ rằng: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì người ta già, mà người ta già bởi vì họ ngừng theo đuổi ước mơ”.chuyển nhà thành hưng
     

Chia sẻ trang này