Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều

Thảo luận trong 'Tài chính - Ngân hàng' bắt đầu bởi yenthanhhoang79, 27/8/17.

  1. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  2. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  3. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  4. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  5. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  6. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  7. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  8. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  9. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  10. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Gửi anh, bố của con trai em! Em không hối tiếc về tình yêu và quãng thời gian đã sống cùng anh, từ lúc cơ hàn cho đến ngày được xem là thoải mái, chỉ tiếc rằng đã trao trọn niềm tin quá mức mà thôi. Đúng như anh nói, con tim không điều khiển được lý trí, giống như người ta vẫn nói: “Tình yêu không có lỗi, chỉ có những người mang danh tình yêu mới có lỗi mà thôi”, có lỗi với những người thân, những người đã tin họ. Em từng nói, từ nhỏ đến lớn chưa quen ai, chưa yêu ai cho đến ngày gặp anh. Em từng xem anh như người chồng, người cha và người anh. Cứ ngỡ rằng sẽ cùng nhau nuôi con khôn lớn, cùng nhau già đi, nhưng cuộc đời không ai học được chữ ngờ, em chưa kịp chuẩn bị trước gì cả.

    Chuyện gì đến rồi tự nhiên nó sẽ đến, anh không có tình cảm với em thì sẽ tự động ra đi. Sau nhiều ngày suy nghĩ em nhận thấy hãy để anh ra đi với tình yêu mới, như vậy chúng ta đều cảm thấy nhẹ lòng. Có thể cách biểu đạt tình cảm của em không như anh mong muốn, không làm cho anh cảm nhận được vì em làm nhiều hơn nói, nhưng nó không thể chạm đến trái tim anh. Nhìn lại em cũng thấy mình có lỗi trong cách thể hiện và giải quyết một vấn đề nào đó, nó làm cho tình cảm của hai ta ngày càng cách xa nhau. Thật sự có một quãng thời gian em hoàn toàn vô cảm trước anh, em dùng tình yêu cho con, dùng phim ảnh và công việc để quên đi sự lạnh nhạt của anh.
    http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    Là phụ nữ nên em cũng khá nhạy cảm nhưng không để cho anh biết, vì em nghĩ không tìm hiểu, không biết sẽ không đau. Em không động chạm vào những đồ đạc cá nhân của anh, không soi mói cũng không gọi điện những lúc anh về khuya. Đã có lúc 3h sáng anh nhắn: “Anh nói chuyện với huynh đệ nên ở lại không về”. Em nhắn lại “Đến cuối cùng anh vẫn lựa chọn việc bỏ rơi mẹ con em”, lúc đó em đã lờ mờ cảm nhận ra rồi. Đôi lúc nhìn lại em cũng có chút cảm thấy hối tiếc vì bản thân không được thăng hoa trong tình yêu, trong ********. Em cảm nhận được sự vô tâm, vô tình của anh trong khoảng thời gian từ lúc sinh con đến nay nhưng vẫn cố tình ru ngủ bản thân mình.

    Thôi chuyện gì qua cứ để nó qua, anh có hạnh phúc mới và em cũng thế. Em sẽ mạnh mẽ bỏ qua và bước đi. Em đã bước qua được nửa đời người, phần này có anh, nửa cuộc đời sau sẽ có người khác song hành cùng em. Em sẽ chờ cho đến khi nhân duyên thật sự đến, lúc đó em mới cảm nhận được tình yêu và sự thỏa mãn về ******** trong cuộc đời, nếu không em sẽ hối tiếc đến chết mất. Ly hôn không phải là đặt dấu chấm hết cho một cuộc đời. Em sẽ làm bạn với anh, cùng anh chăm con và cùng chúc cho nhau được hạnh phúc. Em không trách gì anh, mong anh sẽ đến được với tình yêu thật sự của đời mình. Lúc viết lá thư này cho anh là tình yêu của em cho anh đã hoàn toàn chấm hết. Vì vậy, anh đừng cảm thấy lấn cấn hay băn khoăn gì nữa cả.
     
  11. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  12. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  13. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  14. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  15. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  16. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  17. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  18. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  19. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  20. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     

Chia sẻ trang này