Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều

Thảo luận trong 'Quà Tặng - Tặng Phẩm' bắt đầu bởi yenthanhhoang79, 27/8/17.

  1. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chyển nhà thành hưng Có lẽ nhiều người đã nghe tới cụm từ "thế hệ thanh niên ăn cỏ" ở Nhật Bản, dùng để chỉ những người con trai đến tuổi yêu đương, kết hôn nhưng lại không có hứng thú đối với chuyện yêu đương, trai gái.

    Thế nhưng, không chỉ có những chàng trai, một số ít phụ nữ Nhật Bản cũng không có hứng thú yêu đương, không có nhu cầu dựa dẫm vào bạn trai, không thích những thứ màu mè của phái nữ. Những cô gái này thích gì sẽ làm nấy, không phân biệt đó là sở thích của phái nam hay phái nữ, chỉ cần cảm thấy thú vị, họ sẽ theo đuổi. Gần đây, trên một diễn đàn dành cho giới trẻ Nhật Bản xuất hiện một cô gái nói rằng: "30 tuổi, thế nhưng cả đời đều không cần đến bạn trai". Sau đó, cô gái trẻ chụp lại ảnh căn phòng của mình đăng tải lên cho tất cả mọi người cùng xem. Khi xem những bức ảnh chụp của cô gái trẻ có phát ngôn gây sốc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên và hiểu ra phần nào tại sao cô lại không muốn có bạn trai. Căn nhà của cô rất rộng, có đủ loại truyện tranh, trò chơi điện tử, thiết bị điện tử hiện đại mà nhiều người mơ ước.

    Để chứng minh mình nói thật, cô gái cũng chụp luôn đôi chân của mình vào ảnh và nói rằng mình là một cô gái nhỏ bé, cao khoảng 1m53, đôi chân cũng chỉ ngắn như vậy.

    Có thể thấy, nhà của cô gái trẻ có nhiều phòng nhưng rất gọn gàng, các loại sách, truyện tranh được xếp ngay ngắn. Đồ đạc cũng không có chút nữ tính nào, hoàn toàn mang phong cách phóng khoáng, mạnh mẽ.

    Sau khi nhìn thấy ảnh chụp, tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng "Dọn dẹp thực sự rất sạch sẽ, cả căn nhà đều không tìm thấy khoảng nữ tính nào".

    Có người lại nói: "Em là đại gia hay sao cô gái? Kết hôn với anh đi, anh thực sự muốn sống trong căn nhà như thế này".

    Bên cạnh đó, một số người dùng mạng cho rằng, nhà của cô gái này thực sự là thiên đường. Nếu như họ có một ngôi nhà để nghỉ ngơi và giải trí thỏa thích như vậy, họ cũng không muốn yêu đương, kết hôn gì. chuyển nhà thành hưng

     
  2. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chyển nhà thành hưng Có lẽ nhiều người đã nghe tới cụm từ "thế hệ thanh niên ăn cỏ" ở Nhật Bản, dùng để chỉ những người con trai đến tuổi yêu đương, kết hôn nhưng lại không có hứng thú đối với chuyện yêu đương, trai gái.

    Thế nhưng, không chỉ có những chàng trai, một số ít phụ nữ Nhật Bản cũng không có hứng thú yêu đương, không có nhu cầu dựa dẫm vào bạn trai, không thích những thứ màu mè của phái nữ. Những cô gái này thích gì sẽ làm nấy, không phân biệt đó là sở thích của phái nam hay phái nữ, chỉ cần cảm thấy thú vị, họ sẽ theo đuổi. Gần đây, trên một diễn đàn dành cho giới trẻ Nhật Bản xuất hiện một cô gái nói rằng: "30 tuổi, thế nhưng cả đời đều không cần đến bạn trai". Sau đó, cô gái trẻ chụp lại ảnh căn phòng của mình đăng tải lên cho tất cả mọi người cùng xem. Khi xem những bức ảnh chụp của cô gái trẻ có phát ngôn gây sốc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên và hiểu ra phần nào tại sao cô lại không muốn có bạn trai. Căn nhà của cô rất rộng, có đủ loại truyện tranh, trò chơi điện tử, thiết bị điện tử hiện đại mà nhiều người mơ ước.

    Để chứng minh mình nói thật, cô gái cũng chụp luôn đôi chân của mình vào ảnh và nói rằng mình là một cô gái nhỏ bé, cao khoảng 1m53, đôi chân cũng chỉ ngắn như vậy.

    Có thể thấy, nhà của cô gái trẻ có nhiều phòng nhưng rất gọn gàng, các loại sách, truyện tranh được xếp ngay ngắn. Đồ đạc cũng không có chút nữ tính nào, hoàn toàn mang phong cách phóng khoáng, mạnh mẽ.

    Sau khi nhìn thấy ảnh chụp, tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng "Dọn dẹp thực sự rất sạch sẽ, cả căn nhà đều không tìm thấy khoảng nữ tính nào".

    Có người lại nói: "Em là đại gia hay sao cô gái? Kết hôn với anh đi, anh thực sự muốn sống trong căn nhà như thế này".

    Bên cạnh đó, một số người dùng mạng cho rằng, nhà của cô gái này thực sự là thiên đường. Nếu như họ có một ngôi nhà để nghỉ ngơi và giải trí thỏa thích như vậy, họ cũng không muốn yêu đương, kết hôn gì. chuyển nhà thành hưng

     
  3. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chyển nhà thành hưng Có lẽ nhiều người đã nghe tới cụm từ "thế hệ thanh niên ăn cỏ" ở Nhật Bản, dùng để chỉ những người con trai đến tuổi yêu đương, kết hôn nhưng lại không có hứng thú đối với chuyện yêu đương, trai gái.

    Thế nhưng, không chỉ có những chàng trai, một số ít phụ nữ Nhật Bản cũng không có hứng thú yêu đương, không có nhu cầu dựa dẫm vào bạn trai, không thích những thứ màu mè của phái nữ. Những cô gái này thích gì sẽ làm nấy, không phân biệt đó là sở thích của phái nam hay phái nữ, chỉ cần cảm thấy thú vị, họ sẽ theo đuổi. Gần đây, trên một diễn đàn dành cho giới trẻ Nhật Bản xuất hiện một cô gái nói rằng: "30 tuổi, thế nhưng cả đời đều không cần đến bạn trai". Sau đó, cô gái trẻ chụp lại ảnh căn phòng của mình đăng tải lên cho tất cả mọi người cùng xem. Khi xem những bức ảnh chụp của cô gái trẻ có phát ngôn gây sốc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên và hiểu ra phần nào tại sao cô lại không muốn có bạn trai. Căn nhà của cô rất rộng, có đủ loại truyện tranh, trò chơi điện tử, thiết bị điện tử hiện đại mà nhiều người mơ ước.

    Để chứng minh mình nói thật, cô gái cũng chụp luôn đôi chân của mình vào ảnh và nói rằng mình là một cô gái nhỏ bé, cao khoảng 1m53, đôi chân cũng chỉ ngắn như vậy.

    Có thể thấy, nhà của cô gái trẻ có nhiều phòng nhưng rất gọn gàng, các loại sách, truyện tranh được xếp ngay ngắn. Đồ đạc cũng không có chút nữ tính nào, hoàn toàn mang phong cách phóng khoáng, mạnh mẽ.

    Sau khi nhìn thấy ảnh chụp, tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng "Dọn dẹp thực sự rất sạch sẽ, cả căn nhà đều không tìm thấy khoảng nữ tính nào".

    Có người lại nói: "Em là đại gia hay sao cô gái? Kết hôn với anh đi, anh thực sự muốn sống trong căn nhà như thế này".

    Bên cạnh đó, một số người dùng mạng cho rằng, nhà của cô gái này thực sự là thiên đường. Nếu như họ có một ngôi nhà để nghỉ ngơi và giải trí thỏa thích như vậy, họ cũng không muốn yêu đương, kết hôn gì. chuyển nhà thành hưng

     
  4. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng Các cô nàng đến tuổi “cập kê” đều mong có được một chuyện tình suôn sẻ, lãng mạn và đáng nhớ. Thế nhưng, không phải ai cũng có may mắn ấy. Người thì không tìm được đối tượng phù hợp, người thì có đối tượng nhưng cuộc tình gặp nhiều sóng gió hoặc hay cãi vã.

    Thế nhưng, một cô nàng lại rơi vào hoàn cảnh chẳng giống ai khi bất cứ ai làm người yêu của cô đều gặp xui xẻo. Cô gái không thể lý giải được nguyên nhân vì sao mình gặp phải trường hợp này.

    Trên NEU Confessions, cô gái kể lại tình huống éo le mà cô gặp phải:

    Tớ là nữ, sinh viên năm 3. Tớ đã trải qua cũng nhiều mối tình rồi và sau tất cả, tớ nhận thấy là ai làm người yêu của tớ cũng đều nhọ như mực.

    Anh người yêu đầu tiên năm tớ học cấp 3, anh ấy hơn tớ 3 tuổi. Chuyện xui xẻo của anh ấy là sau khi quen tớ thì anh bị mất chiếc SH và còn thi trượt bằng lái xe, gia đình giận và cấm túc anh ấy luôn. Sau khi chia tay, anh ấy được gia đình mua cho chiếc xe mới toanh, nghe nói còn chuẩn bị thi lại bằng lái.

    Anh người yêu thứ 2 là năm tớ sắp lên đại học. Cậu ấy cũng bằng tuổi tớ thôi. Tỏ tình với tớ được vài hôm thì nghe tin cậu ấy bị đuổi ra khỏi nhà vì tội không chịu đi học đại học, ba mẹ cắt tiền ăn, tiền sinh hoạt và không cho dùng smartphone. Cậu ấy phải đến nhà người quen ở tạm. Sau một thời gian thì bọn tớ chia tay. Sau đó, cậu ấy được gia đình kiếm cho được việc làm lương cũng khá mà không cần học đại học.

    … Lên đại học tớ quen anh người yêu thứ 3. Khoảng 2 tháng thì anh ý bị tai nạn phải băng chân, đi lại rất khó khăn, mất nhiều thời gian mà bác sĩ không cho tháo băng. Đến khi bọn tớ chia tay thì tớ thấy anh ý đăng lên facebook khoe là đã được tháo bột.

    Anh người yêu hiện tại, lúc mới quen anh ý bị rơi mất ví, trong đó có tiền và nhiều giấy tờ tùy thân, phải đi làm giấy tờ lại tốn rất nhiều thời gian. Có hôm thì bị ngộ độc nặng phải nhập viện mấy ngày liền. Hôm trước thì đau ruột thừa phải mổ gấp.”

    Những sự cố mà các anh chàng gặp phải khi yêu cô gái này đã khiến cộng đồng mạng chú ý. Ai cũng kinh ngạc khi có sự trùng hợp đến khó hiểu như vậy. Cả 4 chàng trai đều không tránh khỏi xui xẻo khi yêu cô gái.

    Đặc biệt, cô nàng cũng chia sẻ việc được mẹ dẫn đi xem bói và được phán là có số “sát phu”, cần phải giải hạn. Cô nàng đã rất băn khoăn liệu có phải thầy bói nói đúng và suy nghĩ về việc có nên chia tay anh người yêu hiện tại.

    Tuy nhiên, cộng đồng mạng cho rằng cô không nên mê tín quá và không thể đổ lại cho cô về những tai nạn lớn, nhỏ mà người yêu gặp phải.

    Một bạn đọc viết: “Tớ chả bao giờ tin vụ bói toán. Con người ai cũng có những trắc trở trong cuộc sống. Có thể những người bạn trai trước của bạn gặp hạn.

    Một cư dân mạng khác thì tỏ ra thông cảm: “Hiểu cái tâm trạng của bạn, người yêu của tớ từ khi quen nhau, số lần anh ấy vi phạm giao thông còn nhiều hơn số lần hẹn hò. Đấy và từ đó mới có tên gọi là người yêu cũ!chuyển nhà thành hưng
     
  5. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Bảng giá Cước Chuyển Nhà Thành Hưng





    ( Loại Xe )

    Giá mở Cửa

    4 km ( VNĐ )

    Từ 5 – 25 km

    ( VNĐ )

    Từ 26 km – 40

    km ( VNĐ )

    Từ 41 km – 100

    km ( VNĐ )

    Từ 101 km

    chở lên ( VNĐ )





    Xe 500 kg

    Kích thước thùng xe ( mét )

    1,8 x 1,3 x,14



    135,000 đồng



    17.000



    15.000



    13,000



    11.000





    Xe 750 kg

    Kích thước Thùng xe ( mét )

    2,2 x 1,6 x 1,6





    170,000 đồng





    19.000





    17.000





    15.000





    13.000





    Xe 1,250 kg

    Kích thước Thùng xe ( mét )

    3,2 x 1,65 x 1,67





    190,000 đồng





    21.000





    19.000





    17.000





    15.000





    Xe 1,500 kg

    Kích thước Thùng xe ( mét )

    3,5 x 1,7 x 1,7







    210,000 đồng





    23.000





    21.000





    19.000





    17.000



    Xe 1,900 kg

    Kích thước Thùng xe ( mét )

    4,4 x 1,9 x 1,9



    230,000 đồng



    25.000



    23.000



    21.000



    19.000







    http://chuyennhathanhhunghanoi.com/bang-gia-cuoc-chuyen-nha-thanh-hung/







    ( Loại Xe )



    Kích thước thừng xe ( m2 )





    Phí Bốc xếp 2 đâu





    Xe 500 kg



    1,8 x 1,3 x,14



    300.000 đồng





    Xe 750 kg





    2,2 x 1,6 x 1,6

    450.000 đồng





    Xe 1,250 kg



    3,2 x 1,65 x 1,67

    600.000 đồng





    Xe 1,500 kg





    3,5 x 1,7 x 1,7



    900.000 đồng



    Xe 1,900 kg

    4,4 x 1,9 x 1,9

    1.200.000 đồng



    Công ty TNHH xây dưng vận tải Thành Hưng

    PGG:16 yên hòa, cầu giấy ,hà nôi

    Emil: ducphuongbds@gmail.com

    Website: http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
     
  6. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều, lòng em lại chông chênh đến lạ. Anh xa em đã được bao lâu đâu mà nghe như mọi thứ cũ lắm rồi. Anh là người em không nên nhớ cũng không được nhớ, mà sao em nghe lòng mình đau âm ỉ. Từ ngày xa anh, em có ngày nào được vui, có khi nào lòng thôi day dứt đâu mà sao anh vẫn cứ an nhiên như thế?

    Em nhớ những ngày đầu mới quen biết, hay tránh ánh nhìn của anh lắm, cũng chẳng muốn tiếp xúc vì anh đã có gia đình nhưng công việc mà, đâu thể làm người dưng. “Em có gì không biết hỏi anh nhé”, "Em ơi giúp anh cái này, không biết nhắn thì cho anh, anh phải ra ngoài có việc”, mọi thứ bắt đầu như vậy phải không? Anh chỉ bảo từng chút rồi bắt đầu hỏi thăm về gia đình, về cuộc sống của em. Em nghĩ anh em đồng nghiệp quan tâm nhau thế thôi, cũng chẳng bận lòng.

    Một ngày anh hỏi em có thể đi chơi cùng anh không, hỏi một cách nghiêm túc, đi cùng với cả con anh. Em biết tim mình cũng có chút rung động nhưng không thể. Em không thể đến với một người đã có gia đình. Anh nhắn tin mỗi ngày, nói gia đình anh không còn gì nữa đâu nên em đừng ngại, anh nói sợ con thiếu thốn tình thương nên hai người vẫn chung nhà như vậy. Anh và vợ ngủ riêng nên em đừng lo lắng sẽ ảnh hưởng chuyện của mình. Anh chỉ mong em là người có thể bù đắp hạnh phúc cho anh. Và em dao động. http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html


    Mình gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nhau ngoài công việc. Em tin, đã cho cả hai chúng ta một cơ hội để rồi những ngày tháng sau này mới trở nên bi kịch như thế. Em ở cạnh anh suốt ngày, anh đi đâu làm gì cũng cho em biết. Mình nhắn tin suốt ngày đêm, tối nào anh cũng gọi dỗ em ngủ. Anh tự khai báo password với em dù em chưa bao giờ kiểm tra. Anh bảo em cùng anh đi gặp bạn nhưng em bận, anh còn gửi hình về cho em xem. Anh đi với em, bạn anh cũng biết. Mấy hôm học thêm đến tối muộn anh vẫn đón em về. Anh chở em đi khắp Sài Gòn, luôn nắm tay em thật chặt, chẳng hề ngại ra đường có gặp người nhà không.

    Mỗi lần em hỏi anh luôn nói có gặp cũng chẳng sao, em đừng nghĩ lung tung nữa. Điều đó càng làm em tin, em tin mình không sai, em luôn cho rằng mình chẳng cướp của ai cái gì. Em còn ngây thơ hỏi anh rằng chị ấy có quen người khác không. Em đâu biết mình đang hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Em chỉ biết yêu anh, yêu hết lòng hết dạ. Em yêu anh, thương cả con anh cơ mà. 4 năm sau mối tình học trò ngô nghê, lần đầu tiên em yêu một người nhiều đến vậy. Em luôn cố gắng để mong anh được hạnh phúc, chỉ mong mình có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Em đã luôn như thế.


    Rồi những chuyện không vui kéo tới, em bắt đầu nhận ra những nghi hoặc trong lời anh nói. Em hoang mang nhưng vẫn tin anh không nói dối vì anh cũng đâu được lợi gì. Em mệt mỏi, muốn dừng lại. Ngày hôm đó trước cửa văn phòng, anh nói hãy cho anh một chút thời gian, nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với em, sẽ cho em một câu trả lời về mọi việc. Em chờ nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Đến tận khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em chưa từng nhận được câu trả lời, cũng không một lời xin lỗi. Em chỉ nhận được sự thật từ một người đã lỡ làm tổn thương sâu sắc.

    Ngày hôm đó, em đã nghe chị ấy nói về sự tận tụy với gia đình, nói về sự tin tưởng của chị dành cho chồng, nói về những điều chị được nghe anh nói. Thì ra trong mắt gia đình anh, chắc em là một kẻ thứ ba không ra gì, đang tâm phá hoại hạnh phúc của người khác. Anh đổ mọi chuyện lên em, rằng em là người bắt đầu, em chỉ hiểu lầm sự quan tâm của anh thôi, là em cố gắng ở bên cạnh anh chứ anh không có ý gì cả. Em chết lặng, giận anh nhưng càng oán trách bản thân. Đầu dây bên kia em biết chị ấy còn đau khổ hơn em. Khi người phụ nữ đã trải qua thăng trầm có phải họ sẽ giàu lòng vị tha hơn không? Chị ấy nói giận em lắm nhưng không trách em nữa, chỉ mong con đường phía trước em hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng như chị dang dở hết rồi.

    Từng câu nói của chị như đâm thẳng vào tim em. Em đã xin lỗi, xin lỗi rất nhiều lần nhưng biết không bao giờ là đủ. Chị ấy quá tử tế, quá rộng lượng mà sao em lại gây ra nông nỗi này. Em đã nghĩ sẽ nói hết ra vì tin chị ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình, có quyền biết về con người mà chị luôn yêu thương. Nhưng hôm ấy, mỗi câu mỗi chữ chị nói ra đều là “chồng chị”, em biết chị sẽ vì con, vì gia đình mà cố gắng. Vậy nên em chỉ cần chị biết em không hề có ý định phá hoại gia đình chị, em không phải là người bắt đầu thôi. Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc. Là em nợ chị ấy.


    Anh à, có phải vì chị luôn vun vén gia đình nên anh xem đó là điều hiển nhiên và vì em luôn thương anh trọn vẹn nên anh cứ mặc nhiên đón nhận? Em trách anh nhưng biết mình cũng chẳng tốt đẹp gì. Những gì anh từng dành cho em, em không quên đâu. Em vẫn nhớ những hôm 2-3h có người cố dậy để kiểm tra em có còn bị mất ngủ không, có người bỏ hết việc chạy mấy chục cây số lên trường mua gói thuốc khi em bất ngờ đổ bệnh. Còn nhiều thứ vẫn giữ nguyên đây dù anh đã không còn nhớ nữa. Anh từng nói cả đời này sẽ che chở cho em, tất cả những chuyện anh làm đều vì em, vì tương lai và hạnh phúc của em mà sao chỉ xa nhau chưa lâu anh đã không còn nhớ tên em nữa? Buồn cười quá nhỉ, nếu không phải sự cố hôm đó thì em đã chẳng biết anh vô tình đến nhường này. Em chỉ buồn thôi chứ biết làm sao bây giờ.

    Anh! Bão tố đã qua, một lần nên xin hãy trân trọng những người bên cạnh. Đừng sống vì trách nhiệm nữa, hãy sống bằng trái tim anh, bằng tình thương và tình nghĩa. Em mỗi ngày vẫn cầu chúc cho hai mẹ con chị được hạnh phúc, anh hãy yêu thương họ thật nhiều, như giúp em trả bớt nợ em trót mang. Em xin anh từ nay đừng tàn nhẫn với bất kỳ ai như đã đối với em, đừng hứa cũng đừng thề thốt nữa. Lời hứa, lời thề với anh là gió thoảng mây bay nhưng với em lại ghi lòng tạc dạ. Em sai thì em chịu, còn anh cũng hãy sống thật tốt. Em mong tất cả chúng ta rồi sẽ bình yên.
     
  7. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều, lòng em lại chông chênh đến lạ. Anh xa em đã được bao lâu đâu mà nghe như mọi thứ cũ lắm rồi. Anh là người em không nên nhớ cũng không được nhớ, mà sao em nghe lòng mình đau âm ỉ. Từ ngày xa anh, em có ngày nào được vui, có khi nào lòng thôi day dứt đâu mà sao anh vẫn cứ an nhiên như thế?

    Em nhớ những ngày đầu mới quen biết, hay tránh ánh nhìn của anh lắm, cũng chẳng muốn tiếp xúc vì anh đã có gia đình nhưng công việc mà, đâu thể làm người dưng. “Em có gì không biết hỏi anh nhé”, "Em ơi giúp anh cái này, không biết nhắn thì cho anh, anh phải ra ngoài có việc”, mọi thứ bắt đầu như vậy phải không? Anh chỉ bảo từng chút rồi bắt đầu hỏi thăm về gia đình, về cuộc sống của em. Em nghĩ anh em đồng nghiệp quan tâm nhau thế thôi, cũng chẳng bận lòng.

    Một ngày anh hỏi em có thể đi chơi cùng anh không, hỏi một cách nghiêm túc, đi cùng với cả con anh. Em biết tim mình cũng có chút rung động nhưng không thể. Em không thể đến với một người đã có gia đình. Anh nhắn tin mỗi ngày, nói gia đình anh không còn gì nữa đâu nên em đừng ngại, anh nói sợ con thiếu thốn tình thương nên hai người vẫn chung nhà như vậy. Anh và vợ ngủ riêng nên em đừng lo lắng sẽ ảnh hưởng chuyện của mình. Anh chỉ mong em là người có thể bù đắp hạnh phúc cho anh. Và em dao động. http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html


    Mình gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nhau ngoài công việc. Em tin, đã cho cả hai chúng ta một cơ hội để rồi những ngày tháng sau này mới trở nên bi kịch như thế. Em ở cạnh anh suốt ngày, anh đi đâu làm gì cũng cho em biết. Mình nhắn tin suốt ngày đêm, tối nào anh cũng gọi dỗ em ngủ. Anh tự khai báo password với em dù em chưa bao giờ kiểm tra. Anh bảo em cùng anh đi gặp bạn nhưng em bận, anh còn gửi hình về cho em xem. Anh đi với em, bạn anh cũng biết. Mấy hôm học thêm đến tối muộn anh vẫn đón em về. Anh chở em đi khắp Sài Gòn, luôn nắm tay em thật chặt, chẳng hề ngại ra đường có gặp người nhà không.

    Mỗi lần em hỏi anh luôn nói có gặp cũng chẳng sao, em đừng nghĩ lung tung nữa. Điều đó càng làm em tin, em tin mình không sai, em luôn cho rằng mình chẳng cướp của ai cái gì. Em còn ngây thơ hỏi anh rằng chị ấy có quen người khác không. Em đâu biết mình đang hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Em chỉ biết yêu anh, yêu hết lòng hết dạ. Em yêu anh, thương cả con anh cơ mà. 4 năm sau mối tình học trò ngô nghê, lần đầu tiên em yêu một người nhiều đến vậy. Em luôn cố gắng để mong anh được hạnh phúc, chỉ mong mình có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Em đã luôn như thế.


    Rồi những chuyện không vui kéo tới, em bắt đầu nhận ra những nghi hoặc trong lời anh nói. Em hoang mang nhưng vẫn tin anh không nói dối vì anh cũng đâu được lợi gì. Em mệt mỏi, muốn dừng lại. Ngày hôm đó trước cửa văn phòng, anh nói hãy cho anh một chút thời gian, nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với em, sẽ cho em một câu trả lời về mọi việc. Em chờ nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Đến tận khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em chưa từng nhận được câu trả lời, cũng không một lời xin lỗi. Em chỉ nhận được sự thật từ một người đã lỡ làm tổn thương sâu sắc.

    Ngày hôm đó, em đã nghe chị ấy nói về sự tận tụy với gia đình, nói về sự tin tưởng của chị dành cho chồng, nói về những điều chị được nghe anh nói. Thì ra trong mắt gia đình anh, chắc em là một kẻ thứ ba không ra gì, đang tâm phá hoại hạnh phúc của người khác. Anh đổ mọi chuyện lên em, rằng em là người bắt đầu, em chỉ hiểu lầm sự quan tâm của anh thôi, là em cố gắng ở bên cạnh anh chứ anh không có ý gì cả. Em chết lặng, giận anh nhưng càng oán trách bản thân. Đầu dây bên kia em biết chị ấy còn đau khổ hơn em. Khi người phụ nữ đã trải qua thăng trầm có phải họ sẽ giàu lòng vị tha hơn không? Chị ấy nói giận em lắm nhưng không trách em nữa, chỉ mong con đường phía trước em hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng như chị dang dở hết rồi.

    Từng câu nói của chị như đâm thẳng vào tim em. Em đã xin lỗi, xin lỗi rất nhiều lần nhưng biết không bao giờ là đủ. Chị ấy quá tử tế, quá rộng lượng mà sao em lại gây ra nông nỗi này. Em đã nghĩ sẽ nói hết ra vì tin chị ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình, có quyền biết về con người mà chị luôn yêu thương. Nhưng hôm ấy, mỗi câu mỗi chữ chị nói ra đều là “chồng chị”, em biết chị sẽ vì con, vì gia đình mà cố gắng. Vậy nên em chỉ cần chị biết em không hề có ý định phá hoại gia đình chị, em không phải là người bắt đầu thôi. Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc. Là em nợ chị ấy.


    Anh à, có phải vì chị luôn vun vén gia đình nên anh xem đó là điều hiển nhiên và vì em luôn thương anh trọn vẹn nên anh cứ mặc nhiên đón nhận? Em trách anh nhưng biết mình cũng chẳng tốt đẹp gì. Những gì anh từng dành cho em, em không quên đâu. Em vẫn nhớ những hôm 2-3h có người cố dậy để kiểm tra em có còn bị mất ngủ không, có người bỏ hết việc chạy mấy chục cây số lên trường mua gói thuốc khi em bất ngờ đổ bệnh. Còn nhiều thứ vẫn giữ nguyên đây dù anh đã không còn nhớ nữa. Anh từng nói cả đời này sẽ che chở cho em, tất cả những chuyện anh làm đều vì em, vì tương lai và hạnh phúc của em mà sao chỉ xa nhau chưa lâu anh đã không còn nhớ tên em nữa? Buồn cười quá nhỉ, nếu không phải sự cố hôm đó thì em đã chẳng biết anh vô tình đến nhường này. Em chỉ buồn thôi chứ biết làm sao bây giờ.

    Anh! Bão tố đã qua, một lần nên xin hãy trân trọng những người bên cạnh. Đừng sống vì trách nhiệm nữa, hãy sống bằng trái tim anh, bằng tình thương và tình nghĩa. Em mỗi ngày vẫn cầu chúc cho hai mẹ con chị được hạnh phúc, anh hãy yêu thương họ thật nhiều, như giúp em trả bớt nợ em trót mang. Em xin anh từ nay đừng tàn nhẫn với bất kỳ ai như đã đối với em, đừng hứa cũng đừng thề thốt nữa. Lời hứa, lời thề với anh là gió thoảng mây bay nhưng với em lại ghi lòng tạc dạ. Em sai thì em chịu, còn anh cũng hãy sống thật tốt. Em mong tất cả chúng ta rồi sẽ bình yên.
     
  8. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều, lòng em lại chông chênh đến lạ. Anh xa em đã được bao lâu đâu mà nghe như mọi thứ cũ lắm rồi. Anh là người em không nên nhớ cũng không được nhớ, mà sao em nghe lòng mình đau âm ỉ. Từ ngày xa anh, em có ngày nào được vui, có khi nào lòng thôi day dứt đâu mà sao anh vẫn cứ an nhiên như thế?

    Em nhớ những ngày đầu mới quen biết, hay tránh ánh nhìn của anh lắm, cũng chẳng muốn tiếp xúc vì anh đã có gia đình nhưng công việc mà, đâu thể làm người dưng. “Em có gì không biết hỏi anh nhé”, "Em ơi giúp anh cái này, không biết nhắn thì cho anh, anh phải ra ngoài có việc”, mọi thứ bắt đầu như vậy phải không? Anh chỉ bảo từng chút rồi bắt đầu hỏi thăm về gia đình, về cuộc sống của em. Em nghĩ anh em đồng nghiệp quan tâm nhau thế thôi, cũng chẳng bận lòng.

    Một ngày anh hỏi em có thể đi chơi cùng anh không, hỏi một cách nghiêm túc, đi cùng với cả con anh. Em biết tim mình cũng có chút rung động nhưng không thể. Em không thể đến với một người đã có gia đình. Anh nhắn tin mỗi ngày, nói gia đình anh không còn gì nữa đâu nên em đừng ngại, anh nói sợ con thiếu thốn tình thương nên hai người vẫn chung nhà như vậy. Anh và vợ ngủ riêng nên em đừng lo lắng sẽ ảnh hưởng chuyện của mình. Anh chỉ mong em là người có thể bù đắp hạnh phúc cho anh. Và em dao động. http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html


    Mình gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nhau ngoài công việc. Em tin, đã cho cả hai chúng ta một cơ hội để rồi những ngày tháng sau này mới trở nên bi kịch như thế. Em ở cạnh anh suốt ngày, anh đi đâu làm gì cũng cho em biết. Mình nhắn tin suốt ngày đêm, tối nào anh cũng gọi dỗ em ngủ. Anh tự khai báo password với em dù em chưa bao giờ kiểm tra. Anh bảo em cùng anh đi gặp bạn nhưng em bận, anh còn gửi hình về cho em xem. Anh đi với em, bạn anh cũng biết. Mấy hôm học thêm đến tối muộn anh vẫn đón em về. Anh chở em đi khắp Sài Gòn, luôn nắm tay em thật chặt, chẳng hề ngại ra đường có gặp người nhà không.

    Mỗi lần em hỏi anh luôn nói có gặp cũng chẳng sao, em đừng nghĩ lung tung nữa. Điều đó càng làm em tin, em tin mình không sai, em luôn cho rằng mình chẳng cướp của ai cái gì. Em còn ngây thơ hỏi anh rằng chị ấy có quen người khác không. Em đâu biết mình đang hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Em chỉ biết yêu anh, yêu hết lòng hết dạ. Em yêu anh, thương cả con anh cơ mà. 4 năm sau mối tình học trò ngô nghê, lần đầu tiên em yêu một người nhiều đến vậy. Em luôn cố gắng để mong anh được hạnh phúc, chỉ mong mình có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Em đã luôn như thế.


    Rồi những chuyện không vui kéo tới, em bắt đầu nhận ra những nghi hoặc trong lời anh nói. Em hoang mang nhưng vẫn tin anh không nói dối vì anh cũng đâu được lợi gì. Em mệt mỏi, muốn dừng lại. Ngày hôm đó trước cửa văn phòng, anh nói hãy cho anh một chút thời gian, nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với em, sẽ cho em một câu trả lời về mọi việc. Em chờ nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Đến tận khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em chưa từng nhận được câu trả lời, cũng không một lời xin lỗi. Em chỉ nhận được sự thật từ một người đã lỡ làm tổn thương sâu sắc.

    Ngày hôm đó, em đã nghe chị ấy nói về sự tận tụy với gia đình, nói về sự tin tưởng của chị dành cho chồng, nói về những điều chị được nghe anh nói. Thì ra trong mắt gia đình anh, chắc em là một kẻ thứ ba không ra gì, đang tâm phá hoại hạnh phúc của người khác. Anh đổ mọi chuyện lên em, rằng em là người bắt đầu, em chỉ hiểu lầm sự quan tâm của anh thôi, là em cố gắng ở bên cạnh anh chứ anh không có ý gì cả. Em chết lặng, giận anh nhưng càng oán trách bản thân. Đầu dây bên kia em biết chị ấy còn đau khổ hơn em. Khi người phụ nữ đã trải qua thăng trầm có phải họ sẽ giàu lòng vị tha hơn không? Chị ấy nói giận em lắm nhưng không trách em nữa, chỉ mong con đường phía trước em hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng như chị dang dở hết rồi.

    Từng câu nói của chị như đâm thẳng vào tim em. Em đã xin lỗi, xin lỗi rất nhiều lần nhưng biết không bao giờ là đủ. Chị ấy quá tử tế, quá rộng lượng mà sao em lại gây ra nông nỗi này. Em đã nghĩ sẽ nói hết ra vì tin chị ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình, có quyền biết về con người mà chị luôn yêu thương. Nhưng hôm ấy, mỗi câu mỗi chữ chị nói ra đều là “chồng chị”, em biết chị sẽ vì con, vì gia đình mà cố gắng. Vậy nên em chỉ cần chị biết em không hề có ý định phá hoại gia đình chị, em không phải là người bắt đầu thôi. Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc. Là em nợ chị ấy.


    Anh à, có phải vì chị luôn vun vén gia đình nên anh xem đó là điều hiển nhiên và vì em luôn thương anh trọn vẹn nên anh cứ mặc nhiên đón nhận? Em trách anh nhưng biết mình cũng chẳng tốt đẹp gì. Những gì anh từng dành cho em, em không quên đâu. Em vẫn nhớ những hôm 2-3h có người cố dậy để kiểm tra em có còn bị mất ngủ không, có người bỏ hết việc chạy mấy chục cây số lên trường mua gói thuốc khi em bất ngờ đổ bệnh. Còn nhiều thứ vẫn giữ nguyên đây dù anh đã không còn nhớ nữa. Anh từng nói cả đời này sẽ che chở cho em, tất cả những chuyện anh làm đều vì em, vì tương lai và hạnh phúc của em mà sao chỉ xa nhau chưa lâu anh đã không còn nhớ tên em nữa? Buồn cười quá nhỉ, nếu không phải sự cố hôm đó thì em đã chẳng biết anh vô tình đến nhường này. Em chỉ buồn thôi chứ biết làm sao bây giờ.

    Anh! Bão tố đã qua, một lần nên xin hãy trân trọng những người bên cạnh. Đừng sống vì trách nhiệm nữa, hãy sống bằng trái tim anh, bằng tình thương và tình nghĩa. Em mỗi ngày vẫn cầu chúc cho hai mẹ con chị được hạnh phúc, anh hãy yêu thương họ thật nhiều, như giúp em trả bớt nợ em trót mang. Em xin anh từ nay đừng tàn nhẫn với bất kỳ ai như đã đối với em, đừng hứa cũng đừng thề thốt nữa. Lời hứa, lời thề với anh là gió thoảng mây bay nhưng với em lại ghi lòng tạc dạ. Em sai thì em chịu, còn anh cũng hãy sống thật tốt. Em mong tất cả chúng ta rồi sẽ bình yên.
     
  9. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều, lòng em lại chông chênh đến lạ. Anh xa em đã được bao lâu đâu mà nghe như mọi thứ cũ lắm rồi. Anh là người em không nên nhớ cũng không được nhớ, mà sao em nghe lòng mình đau âm ỉ. Từ ngày xa anh, em có ngày nào được vui, có khi nào lòng thôi day dứt đâu mà sao anh vẫn cứ an nhiên như thế?

    Em nhớ những ngày đầu mới quen biết, hay tránh ánh nhìn của anh lắm, cũng chẳng muốn tiếp xúc vì anh đã có gia đình nhưng công việc mà, đâu thể làm người dưng. “Em có gì không biết hỏi anh nhé”, "Em ơi giúp anh cái này, không biết nhắn thì cho anh, anh phải ra ngoài có việc”, mọi thứ bắt đầu như vậy phải không? Anh chỉ bảo từng chút rồi bắt đầu hỏi thăm về gia đình, về cuộc sống của em. Em nghĩ anh em đồng nghiệp quan tâm nhau thế thôi, cũng chẳng bận lòng.

    Một ngày anh hỏi em có thể đi chơi cùng anh không, hỏi một cách nghiêm túc, đi cùng với cả con anh. Em biết tim mình cũng có chút rung động nhưng không thể. Em không thể đến với một người đã có gia đình. Anh nhắn tin mỗi ngày, nói gia đình anh không còn gì nữa đâu nên em đừng ngại, anh nói sợ con thiếu thốn tình thương nên hai người vẫn chung nhà như vậy. Anh và vợ ngủ riêng nên em đừng lo lắng sẽ ảnh hưởng chuyện của mình. Anh chỉ mong em là người có thể bù đắp hạnh phúc cho anh. Và em dao động. http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html


    Mình gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nhau ngoài công việc. Em tin, đã cho cả hai chúng ta một cơ hội để rồi những ngày tháng sau này mới trở nên bi kịch như thế. Em ở cạnh anh suốt ngày, anh đi đâu làm gì cũng cho em biết. Mình nhắn tin suốt ngày đêm, tối nào anh cũng gọi dỗ em ngủ. Anh tự khai báo password với em dù em chưa bao giờ kiểm tra. Anh bảo em cùng anh đi gặp bạn nhưng em bận, anh còn gửi hình về cho em xem. Anh đi với em, bạn anh cũng biết. Mấy hôm học thêm đến tối muộn anh vẫn đón em về. Anh chở em đi khắp Sài Gòn, luôn nắm tay em thật chặt, chẳng hề ngại ra đường có gặp người nhà không.

    Mỗi lần em hỏi anh luôn nói có gặp cũng chẳng sao, em đừng nghĩ lung tung nữa. Điều đó càng làm em tin, em tin mình không sai, em luôn cho rằng mình chẳng cướp của ai cái gì. Em còn ngây thơ hỏi anh rằng chị ấy có quen người khác không. Em đâu biết mình đang hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Em chỉ biết yêu anh, yêu hết lòng hết dạ. Em yêu anh, thương cả con anh cơ mà. 4 năm sau mối tình học trò ngô nghê, lần đầu tiên em yêu một người nhiều đến vậy. Em luôn cố gắng để mong anh được hạnh phúc, chỉ mong mình có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Em đã luôn như thế.


    Rồi những chuyện không vui kéo tới, em bắt đầu nhận ra những nghi hoặc trong lời anh nói. Em hoang mang nhưng vẫn tin anh không nói dối vì anh cũng đâu được lợi gì. Em mệt mỏi, muốn dừng lại. Ngày hôm đó trước cửa văn phòng, anh nói hãy cho anh một chút thời gian, nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với em, sẽ cho em một câu trả lời về mọi việc. Em chờ nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Đến tận khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em chưa từng nhận được câu trả lời, cũng không một lời xin lỗi. Em chỉ nhận được sự thật từ một người đã lỡ làm tổn thương sâu sắc.

    Ngày hôm đó, em đã nghe chị ấy nói về sự tận tụy với gia đình, nói về sự tin tưởng của chị dành cho chồng, nói về những điều chị được nghe anh nói. Thì ra trong mắt gia đình anh, chắc em là một kẻ thứ ba không ra gì, đang tâm phá hoại hạnh phúc của người khác. Anh đổ mọi chuyện lên em, rằng em là người bắt đầu, em chỉ hiểu lầm sự quan tâm của anh thôi, là em cố gắng ở bên cạnh anh chứ anh không có ý gì cả. Em chết lặng, giận anh nhưng càng oán trách bản thân. Đầu dây bên kia em biết chị ấy còn đau khổ hơn em. Khi người phụ nữ đã trải qua thăng trầm có phải họ sẽ giàu lòng vị tha hơn không? Chị ấy nói giận em lắm nhưng không trách em nữa, chỉ mong con đường phía trước em hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng như chị dang dở hết rồi.

    Từng câu nói của chị như đâm thẳng vào tim em. Em đã xin lỗi, xin lỗi rất nhiều lần nhưng biết không bao giờ là đủ. Chị ấy quá tử tế, quá rộng lượng mà sao em lại gây ra nông nỗi này. Em đã nghĩ sẽ nói hết ra vì tin chị ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình, có quyền biết về con người mà chị luôn yêu thương. Nhưng hôm ấy, mỗi câu mỗi chữ chị nói ra đều là “chồng chị”, em biết chị sẽ vì con, vì gia đình mà cố gắng. Vậy nên em chỉ cần chị biết em không hề có ý định phá hoại gia đình chị, em không phải là người bắt đầu thôi. Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc. Là em nợ chị ấy.


    Anh à, có phải vì chị luôn vun vén gia đình nên anh xem đó là điều hiển nhiên và vì em luôn thương anh trọn vẹn nên anh cứ mặc nhiên đón nhận? Em trách anh nhưng biết mình cũng chẳng tốt đẹp gì. Những gì anh từng dành cho em, em không quên đâu. Em vẫn nhớ những hôm 2-3h có người cố dậy để kiểm tra em có còn bị mất ngủ không, có người bỏ hết việc chạy mấy chục cây số lên trường mua gói thuốc khi em bất ngờ đổ bệnh. Còn nhiều thứ vẫn giữ nguyên đây dù anh đã không còn nhớ nữa. Anh từng nói cả đời này sẽ che chở cho em, tất cả những chuyện anh làm đều vì em, vì tương lai và hạnh phúc của em mà sao chỉ xa nhau chưa lâu anh đã không còn nhớ tên em nữa? Buồn cười quá nhỉ, nếu không phải sự cố hôm đó thì em đã chẳng biết anh vô tình đến nhường này. Em chỉ buồn thôi chứ biết làm sao bây giờ.

    Anh! Bão tố đã qua, một lần nên xin hãy trân trọng những người bên cạnh. Đừng sống vì trách nhiệm nữa, hãy sống bằng trái tim anh, bằng tình thương và tình nghĩa. Em mỗi ngày vẫn cầu chúc cho hai mẹ con chị được hạnh phúc, anh hãy yêu thương họ thật nhiều, như giúp em trả bớt nợ em trót mang. Em xin anh từ nay đừng tàn nhẫn với bất kỳ ai như đã đối với em, đừng hứa cũng đừng thề thốt nữa. Lời hứa, lời thề với anh là gió thoảng mây bay nhưng với em lại ghi lòng tạc dạ. Em sai thì em chịu, còn anh cũng hãy sống thật tốt. Em mong tất cả chúng ta rồi sẽ bình yên.
     
  10. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Hôm nay Sài Gòn mưa nhiều, lòng em lại chông chênh đến lạ. Anh xa em đã được bao lâu đâu mà nghe như mọi thứ cũ lắm rồi. Anh là người em không nên nhớ cũng không được nhớ, mà sao em nghe lòng mình đau âm ỉ. Từ ngày xa anh, em có ngày nào được vui, có khi nào lòng thôi day dứt đâu mà sao anh vẫn cứ an nhiên như thế?

    Em nhớ những ngày đầu mới quen biết, hay tránh ánh nhìn của anh lắm, cũng chẳng muốn tiếp xúc vì anh đã có gia đình nhưng công việc mà, đâu thể làm người dưng. “Em có gì không biết hỏi anh nhé”, "Em ơi giúp anh cái này, không biết nhắn thì cho anh, anh phải ra ngoài có việc”, mọi thứ bắt đầu như vậy phải không? Anh chỉ bảo từng chút rồi bắt đầu hỏi thăm về gia đình, về cuộc sống của em. Em nghĩ anh em đồng nghiệp quan tâm nhau thế thôi, cũng chẳng bận lòng.

    Một ngày anh hỏi em có thể đi chơi cùng anh không, hỏi một cách nghiêm túc, đi cùng với cả con anh. Em biết tim mình cũng có chút rung động nhưng không thể. Em không thể đến với một người đã có gia đình. Anh nhắn tin mỗi ngày, nói gia đình anh không còn gì nữa đâu nên em đừng ngại, anh nói sợ con thiếu thốn tình thương nên hai người vẫn chung nhà như vậy. Anh và vợ ngủ riêng nên em đừng lo lắng sẽ ảnh hưởng chuyện của mình. Anh chỉ mong em là người có thể bù đắp hạnh phúc cho anh. Và em dao động. http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html


    Mình gặp nhau. Lần đầu tiên gặp nhau ngoài công việc. Em tin, đã cho cả hai chúng ta một cơ hội để rồi những ngày tháng sau này mới trở nên bi kịch như thế. Em ở cạnh anh suốt ngày, anh đi đâu làm gì cũng cho em biết. Mình nhắn tin suốt ngày đêm, tối nào anh cũng gọi dỗ em ngủ. Anh tự khai báo password với em dù em chưa bao giờ kiểm tra. Anh bảo em cùng anh đi gặp bạn nhưng em bận, anh còn gửi hình về cho em xem. Anh đi với em, bạn anh cũng biết. Mấy hôm học thêm đến tối muộn anh vẫn đón em về. Anh chở em đi khắp Sài Gòn, luôn nắm tay em thật chặt, chẳng hề ngại ra đường có gặp người nhà không.

    Mỗi lần em hỏi anh luôn nói có gặp cũng chẳng sao, em đừng nghĩ lung tung nữa. Điều đó càng làm em tin, em tin mình không sai, em luôn cho rằng mình chẳng cướp của ai cái gì. Em còn ngây thơ hỏi anh rằng chị ấy có quen người khác không. Em đâu biết mình đang hạnh phúc trên nỗi đau của người khác. Em chỉ biết yêu anh, yêu hết lòng hết dạ. Em yêu anh, thương cả con anh cơ mà. 4 năm sau mối tình học trò ngô nghê, lần đầu tiên em yêu một người nhiều đến vậy. Em luôn cố gắng để mong anh được hạnh phúc, chỉ mong mình có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh. Em đã luôn như thế.


    Rồi những chuyện không vui kéo tới, em bắt đầu nhận ra những nghi hoặc trong lời anh nói. Em hoang mang nhưng vẫn tin anh không nói dối vì anh cũng đâu được lợi gì. Em mệt mỏi, muốn dừng lại. Ngày hôm đó trước cửa văn phòng, anh nói hãy cho anh một chút thời gian, nhất định sẽ nói rõ mọi chuyện với em, sẽ cho em một câu trả lời về mọi việc. Em chờ nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Đến tận khi ngồi đây viết những dòng chữ này, em chưa từng nhận được câu trả lời, cũng không một lời xin lỗi. Em chỉ nhận được sự thật từ một người đã lỡ làm tổn thương sâu sắc.

    Ngày hôm đó, em đã nghe chị ấy nói về sự tận tụy với gia đình, nói về sự tin tưởng của chị dành cho chồng, nói về những điều chị được nghe anh nói. Thì ra trong mắt gia đình anh, chắc em là một kẻ thứ ba không ra gì, đang tâm phá hoại hạnh phúc của người khác. Anh đổ mọi chuyện lên em, rằng em là người bắt đầu, em chỉ hiểu lầm sự quan tâm của anh thôi, là em cố gắng ở bên cạnh anh chứ anh không có ý gì cả. Em chết lặng, giận anh nhưng càng oán trách bản thân. Đầu dây bên kia em biết chị ấy còn đau khổ hơn em. Khi người phụ nữ đã trải qua thăng trầm có phải họ sẽ giàu lòng vị tha hơn không? Chị ấy nói giận em lắm nhưng không trách em nữa, chỉ mong con đường phía trước em hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng như chị dang dở hết rồi.

    Từng câu nói của chị như đâm thẳng vào tim em. Em đã xin lỗi, xin lỗi rất nhiều lần nhưng biết không bao giờ là đủ. Chị ấy quá tử tế, quá rộng lượng mà sao em lại gây ra nông nỗi này. Em đã nghĩ sẽ nói hết ra vì tin chị ấy có quyền lựa chọn hạnh phúc của riêng mình, có quyền biết về con người mà chị luôn yêu thương. Nhưng hôm ấy, mỗi câu mỗi chữ chị nói ra đều là “chồng chị”, em biết chị sẽ vì con, vì gia đình mà cố gắng. Vậy nên em chỉ cần chị biết em không hề có ý định phá hoại gia đình chị, em không phải là người bắt đầu thôi. Em đã giấu đi những chuyện thực sự xảy ra giữa chúng ta, em mong anh có cơ hội quay về, mong chị ấy có thể tìm lại hạnh phúc. Là em nợ chị ấy.


    Anh à, có phải vì chị luôn vun vén gia đình nên anh xem đó là điều hiển nhiên và vì em luôn thương anh trọn vẹn nên anh cứ mặc nhiên đón nhận? Em trách anh nhưng biết mình cũng chẳng tốt đẹp gì. Những gì anh từng dành cho em, em không quên đâu. Em vẫn nhớ những hôm 2-3h có người cố dậy để kiểm tra em có còn bị mất ngủ không, có người bỏ hết việc chạy mấy chục cây số lên trường mua gói thuốc khi em bất ngờ đổ bệnh. Còn nhiều thứ vẫn giữ nguyên đây dù anh đã không còn nhớ nữa. Anh từng nói cả đời này sẽ che chở cho em, tất cả những chuyện anh làm đều vì em, vì tương lai và hạnh phúc của em mà sao chỉ xa nhau chưa lâu anh đã không còn nhớ tên em nữa? Buồn cười quá nhỉ, nếu không phải sự cố hôm đó thì em đã chẳng biết anh vô tình đến nhường này. Em chỉ buồn thôi chứ biết làm sao bây giờ.

    Anh! Bão tố đã qua, một lần nên xin hãy trân trọng những người bên cạnh. Đừng sống vì trách nhiệm nữa, hãy sống bằng trái tim anh, bằng tình thương và tình nghĩa. Em mỗi ngày vẫn cầu chúc cho hai mẹ con chị được hạnh phúc, anh hãy yêu thương họ thật nhiều, như giúp em trả bớt nợ em trót mang. Em xin anh từ nay đừng tàn nhẫn với bất kỳ ai như đã đối với em, đừng hứa cũng đừng thề thốt nữa. Lời hứa, lời thề với anh là gió thoảng mây bay nhưng với em lại ghi lòng tạc dạ. Em sai thì em chịu, còn anh cũng hãy sống thật tốt. Em mong tất cả chúng ta rồi sẽ bình yên.
     
  11. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  12. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  13. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  14. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Con biết mẹ rất buồn và thất vọng vì đến giờ con vẫn chưa có người yêu như mẹ mong muốn. Bởi vậy mà ngày nào mẹ cũng nói, đay nghiến, chán nản và lo lắng trước mặt con. Mẹ nói chỉ có thể là do con vô duyên, lạnh lùng và kiêu căng nên mới không ai để ý đến một người cao ráo, xinh đẹp và học thức như con. Lúc tức giận hơn, mẹ thậm chí còn nói con nhiều chữ, nói con có mỗi việc đơn giản là yêu đương cũng không làm được rồi còn nói con bất hiếu. Con thừa nhận một phần những lời chỉ trích của mẹ nhưng không phải là toàn bộ. Còn nhiều điều con muốn giãi bày với mẹ nhưng lại im lặng vì không muốn mình giống như người đổ lỗi cho mẹ.
    http://dichvuchuyennhatrongoi.org.v...huyen-nha-Thanh-Hung-Taxi-tai-Thanh-Hung.html
    Con đã lớn và nghĩ cần phải tự chịu trách nhiệm với bản thân. Do vậy, con chỉ xin mẹ hãy cho thời gian để được thay đổi. Con chỉ mới 23 tuổi và còn một chặng đường rất dài phía trước. Mẹ cũng biết năm lớp 5, con không phải một đứa con gái như bây giờ. Con ham chơi, lười biếng và tính tình bốc đồng nên học hành cũng rất kém. Mẹ nói con cần phải học thật tốt để sau này có tương lai. Con cũng tin là như vậy nên phấn đấu học hành thật nghiêm chỉnh suốt 7 năm liên tiếp sau đó. Dù không phải một đứa thông minh, nhưng với sự bền bỉ, kiên trì và quyết tâm, con đã đạt được những thành tích học tập khiến cho mẹ luôn tự hào. Để có được điều này, mẹ đã rất nghiêm khắc với con. Mẹ nói con không được chải chuốt, ăn mặc, không được yêu đương sớm, không được mải chơi, phải tập trung học hành. Thế nên, con chỉ dành thời gian cho việc học đến nỗi bạn bè cũng chẳng có mấy. Bạn trai nào muốn làm quen, con đều không bao giờ đáp lại.

    Khi đã bước vào đại học, mẹ nói con cần phải yêu đương. Một lần nữa con cũng tin đây là thời điểm thích hợp để có bạn trai nhưng chắc cả con và mẹ đều không ngờ 7 năm phấn đấu học hành kia đã biến con trở thành người vô cảm đến nỗi quá khó để động lòng yêu đương. Con nhận ra mình thiếu sót nhiều quá! Con không có kỹ năng giao tiếp tối thiểu nhất, lúc nào cũng lạnh lùng, khép kín và khó gần. Thế là con bắt đầu một cuộc cách mạng thay đổi bản thân. Con đã học những thứ mà mẹ chưa bao giờ dạy, học từ chính những người bạn đại học của mình. Từ những thứ đơn giản nhất như nói lời cảm ơn đến việc biết quan tâm, lắng nghe và chia sẻ tới những người xung quanh, những điều trước giờ vẫn thật lạ lẫm với con. Thậm chí con còn phải học cách vui vẻ, lạc quan và mỉm cười với mọi người. Con thừa nhận để thay đổi cả một con người quả không phải việc dễ dàng, đồng thời cũng luôn tâm niệm rằng không điều gì là không thể nếu một người có đủ nhận thức, quyết tâm hành động và sự kiên trì. Do đó mà sau 4 năm đại học, nhiều bạn bè đã thấy được những thay đổi nhất định của con.

    Tuy vậy, mẹ vẫn một mực không công nhận những thay đổi đó chỉ vì con vẫn chưa có người yêu. Con không nghĩ việc chỉ trích có thể giúp một ai đó tiến bộ mà con nghĩ việc tin tưởng, ủng hộ, khích lệ tinh thần mới là phương pháp thực sự hiệu quả. Mẹ chắc không biết mỗi lần khi nghe mẹ chỉ trích, tinh thần của con đi xuống nhiều như thế nào nhưng hẳn là mẹ đã nhìn thấy những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt con. Nhưng đáng tiếc, mặc cho nhiều lần con đã chia sẻ quan điểm này hay là tỏ rõ thái độ của mình, mẹ hình như vẫn coi những thứ đó chỉ là vô nghĩa. Chắc là bởi vì mẹ đã ở độ tuổi mà người ta rất khó tiếp thu ý kiến, nhất là với ý kiến của đứa con mà do chính tay mẹ dạy dỗ. Sau tất cả, con vẫn rất yêu mẹ và luôn biết ơn mẹ bởi những hy sinh và tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Con biết mẹ làm tất cả cũng chỉ muốn tốt cho con.

    Con hứa con sẽ cố gắng tiếp tục hoàn thiện bản thân mình. Con tin chỉ cần mẹ một lần thử đặt niềm tin vào con, rồi cố gắng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày không xa mẹ sẽ được nhìn thấy một nửa yêu thương của con và rồi sẽ nở nụ cười hài lòng như bao bậc phụ huynh khác. Con cũng luôn tự nhắc nhở bản thân rằng nếu sau này con và người ấy có những đứa trẻ, con sẽ không bao giờ để chúng đi vào những vết xe đổ, những sai lầm nghiêm trọng trong kỹ năng sống mà con từng chứng kiến hay trải qua.
     
  15. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Gửi anh, bố của con trai em! Em không hối tiếc về tình yêu và quãng thời gian đã sống cùng anh, từ lúc cơ hàn cho đến ngày được xem là thoải mái, chỉ tiếc rằng đã trao trọn niềm tin quá mức mà thôi. Đúng như anh nói, con tim không điều khiển được lý trí, giống như người ta vẫn nói: “Tình yêu không có lỗi, chỉ có những người mang danh tình yêu mới có lỗi mà thôi”, có lỗi với những người thân, những người đã tin họ. Em từng nói, từ nhỏ đến lớn chưa quen ai, chưa yêu ai cho đến ngày gặp anh. Em từng xem anh như người chồng, người cha và người anh. Cứ ngỡ rằng sẽ cùng nhau nuôi con khôn lớn, cùng nhau già đi, nhưng cuộc đời không ai học được chữ ngờ, em chưa kịp chuẩn bị trước gì cả.

    Chuyện gì đến rồi tự nhiên nó sẽ đến, anh không có tình cảm với em thì sẽ tự động ra đi. Sau nhiều ngày suy nghĩ em nhận thấy hãy để anh ra đi với tình yêu mới, như vậy chúng ta đều cảm thấy nhẹ lòng. Có thể cách biểu đạt tình cảm của em không như anh mong muốn, không làm cho anh cảm nhận được vì em làm nhiều hơn nói, nhưng nó không thể chạm đến trái tim anh. Nhìn lại em cũng thấy mình có lỗi trong cách thể hiện và giải quyết một vấn đề nào đó, nó làm cho tình cảm của hai ta ngày càng cách xa nhau. Thật sự có một quãng thời gian em hoàn toàn vô cảm trước anh, em dùng tình yêu cho con, dùng phim ảnh và công việc để quên đi sự lạnh nhạt của anh.
    http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    Là phụ nữ nên em cũng khá nhạy cảm nhưng không để cho anh biết, vì em nghĩ không tìm hiểu, không biết sẽ không đau. Em không động chạm vào những đồ đạc cá nhân của anh, không soi mói cũng không gọi điện những lúc anh về khuya. Đã có lúc 3h sáng anh nhắn: “Anh nói chuyện với huynh đệ nên ở lại không về”. Em nhắn lại “Đến cuối cùng anh vẫn lựa chọn việc bỏ rơi mẹ con em”, lúc đó em đã lờ mờ cảm nhận ra rồi. Đôi lúc nhìn lại em cũng có chút cảm thấy hối tiếc vì bản thân không được thăng hoa trong tình yêu, trong ********. Em cảm nhận được sự vô tâm, vô tình của anh trong khoảng thời gian từ lúc sinh con đến nay nhưng vẫn cố tình ru ngủ bản thân mình.

    Thôi chuyện gì qua cứ để nó qua, anh có hạnh phúc mới và em cũng thế. Em sẽ mạnh mẽ bỏ qua và bước đi. Em đã bước qua được nửa đời người, phần này có anh, nửa cuộc đời sau sẽ có người khác song hành cùng em. Em sẽ chờ cho đến khi nhân duyên thật sự đến, lúc đó em mới cảm nhận được tình yêu và sự thỏa mãn về ******** trong cuộc đời, nếu không em sẽ hối tiếc đến chết mất. Ly hôn không phải là đặt dấu chấm hết cho một cuộc đời. Em sẽ làm bạn với anh, cùng anh chăm con và cùng chúc cho nhau được hạnh phúc. Em không trách gì anh, mong anh sẽ đến được với tình yêu thật sự của đời mình. Lúc viết lá thư này cho anh là tình yêu của em cho anh đã hoàn toàn chấm hết. Vì vậy, anh đừng cảm thấy lấn cấn hay băn khoăn gì nữa cả.
     
  16. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Gửi anh, bố của con trai em! Em không hối tiếc về tình yêu và quãng thời gian đã sống cùng anh, từ lúc cơ hàn cho đến ngày được xem là thoải mái, chỉ tiếc rằng đã trao trọn niềm tin quá mức mà thôi. Đúng như anh nói, con tim không điều khiển được lý trí, giống như người ta vẫn nói: “Tình yêu không có lỗi, chỉ có những người mang danh tình yêu mới có lỗi mà thôi”, có lỗi với những người thân, những người đã tin họ. Em từng nói, từ nhỏ đến lớn chưa quen ai, chưa yêu ai cho đến ngày gặp anh. Em từng xem anh như người chồng, người cha và người anh. Cứ ngỡ rằng sẽ cùng nhau nuôi con khôn lớn, cùng nhau già đi, nhưng cuộc đời không ai học được chữ ngờ, em chưa kịp chuẩn bị trước gì cả.

    Chuyện gì đến rồi tự nhiên nó sẽ đến, anh không có tình cảm với em thì sẽ tự động ra đi. Sau nhiều ngày suy nghĩ em nhận thấy hãy để anh ra đi với tình yêu mới, như vậy chúng ta đều cảm thấy nhẹ lòng. Có thể cách biểu đạt tình cảm của em không như anh mong muốn, không làm cho anh cảm nhận được vì em làm nhiều hơn nói, nhưng nó không thể chạm đến trái tim anh. Nhìn lại em cũng thấy mình có lỗi trong cách thể hiện và giải quyết một vấn đề nào đó, nó làm cho tình cảm của hai ta ngày càng cách xa nhau. Thật sự có một quãng thời gian em hoàn toàn vô cảm trước anh, em dùng tình yêu cho con, dùng phim ảnh và công việc để quên đi sự lạnh nhạt của anh.
    http://chuyennhathanhhunghanoi.com
    Là phụ nữ nên em cũng khá nhạy cảm nhưng không để cho anh biết, vì em nghĩ không tìm hiểu, không biết sẽ không đau. Em không động chạm vào những đồ đạc cá nhân của anh, không soi mói cũng không gọi điện những lúc anh về khuya. Đã có lúc 3h sáng anh nhắn: “Anh nói chuyện với huynh đệ nên ở lại không về”. Em nhắn lại “Đến cuối cùng anh vẫn lựa chọn việc bỏ rơi mẹ con em”, lúc đó em đã lờ mờ cảm nhận ra rồi. Đôi lúc nhìn lại em cũng có chút cảm thấy hối tiếc vì bản thân không được thăng hoa trong tình yêu, trong ********. Em cảm nhận được sự vô tâm, vô tình của anh trong khoảng thời gian từ lúc sinh con đến nay nhưng vẫn cố tình ru ngủ bản thân mình.

    Thôi chuyện gì qua cứ để nó qua, anh có hạnh phúc mới và em cũng thế. Em sẽ mạnh mẽ bỏ qua và bước đi. Em đã bước qua được nửa đời người, phần này có anh, nửa cuộc đời sau sẽ có người khác song hành cùng em. Em sẽ chờ cho đến khi nhân duyên thật sự đến, lúc đó em mới cảm nhận được tình yêu và sự thỏa mãn về ******** trong cuộc đời, nếu không em sẽ hối tiếc đến chết mất. Ly hôn không phải là đặt dấu chấm hết cho một cuộc đời. Em sẽ làm bạn với anh, cùng anh chăm con và cùng chúc cho nhau được hạnh phúc. Em không trách gì anh, mong anh sẽ đến được với tình yêu thật sự của đời mình. Lúc viết lá thư này cho anh là tình yêu của em cho anh đã hoàn toàn chấm hết. Vì vậy, anh đừng cảm thấy lấn cấn hay băn khoăn gì nữa cả.
     
  17. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  18. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  19. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

    Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

    Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.
     
  20. yenthanhhoang79

    yenthanhhoang79 Active Member

    Tham gia ngày:
    25/8/17
    Bài viết:
    1,056
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    Giới tính:
    Nữ
    Chuyển nhà thành hưng Chồng ơi, em sai rồi! Lẽ ra từ ngày lấy nhau em phải quản chồng thật chặt, kiểm soát chồng từ điện thoại, giờ giấc… Lẽ ra ngày xưa chồng thất nghiệp em phải bắt đi kiếm việc và làm thật nhiều tiền. Lẽ ra hàng tháng em phải yêu cầu chồng nộp lương đầy đủ, không được tự ý xài lung tung. Lẽ ra ngày xưa mỗi lần cãi nhau, em phải ngang ngược đáp trả khi chồng nói những điều không đúng, chứ không phải im lặng cho qua. Lẽ ra mỗi lần đi đâu em phải bắt chồng đưa đón như lời hứa ngày xưa chứ không phải âm thầm tự đón xe đi một mình dù khuya dù sớm. Lẽ ra mỗi lần đi công tác em phải bắt chồng nhắn tin hỏi thăm xem đã tới nơi chưa, an toàn chưa chứ không phải chỉ được ngồi nhìn cái điện thoại vô tri vô giác không biết nhận tin là gì.
    http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
    Lẽ ra em phải yêu cầu chồng phải gọi điện cho em hàng ngày chứ không phải gọi mà chồng cũng không thèm nghe, đã vậy danh bạ của chồng không hề có lưu số của em. Lẽ ra em nên bớt sống vì gia đình, chăm sóc bản thân mình nhiều hơn, ích kỷ hơn thay vì cứ đi làm về lao đầu vào cơm nước, dọn dẹp, chăm con đôi khi chưa kịp thay quần áo. Lẽ ra em không nên nhận trách nhiệm nuôi dạy con từng miếng ăn giấc ngủ, từ lời nói đến tác phong để giờ khi con lớn lên ngoan hiền mạnh khỏe, học hành giỏi giang như chồng mong muốn, mà chồng lại đi kể lể với người đàn bà khác rằng em chỉ biết lo cho con mà bỏ rơi chồng, để chồng lạnh lẽo cô đơn, rằng em lạnh lùng, khô khan và rồi chồng cắm sừng lên đầu em một cách ngoạn mục.

    Lẽ ra em phải đến tận nơi chồng làm việc để công khai tất cả chứng cớ ngoại tình của anh và người đàn bà đó, để cả hai phải chịu hậu quả mà mình đã gây ra, nhưng em nghĩ rồi quả báo sẽ đến với hai người sớm thôi. Cả hai người đều là phật tử thì em nghĩ biết quả báo của tội ngoại tình là gì rồi. Thêm một gia đình tan đàn xẻ nghé chẳng ích lợi gì cho bản thân em ngoại trừ xả được cơn hận trong lòng. Lẽ ra trong cơn bế tắc em phải mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn chứ không vùi mình trong đau khổ, không ăn không ngủ để rồi còn bị chồng mắng nhiếc coi thường: đồ đàn bà yếu đuối, bị mọi người phán sao mà xơ xác, sao mà hốc hác.


    Lẽ ra ngày phát hiện ra sự thật bẽ bàng đó em phải dọn đi luôn mới đúng, nhưng rồi em lại quay về vì con, vì em chưa đủ điều kiện để con có một cuộc sống đủ đầy. Em cắn răng chấp nhận những lời đay nghiến của chồng rằng: đàn bà ngu, ai biểu yêu làm chi rồi than khổ. Đã sinh ra kiếp đàn bà là kém phước rồi nên có khổ cũng đừng than vãn. Em đã sai vì nhẫn nhịn quá mức, sai vì quá yêu con, sai vì đã tha thứ cho chồng hết lần này đến lần khác. Em đã sai chỉ vì muốn vun vén cho gia đình mà đến giờ này con phát biểu chắc cả xóm này ai cũng nghĩ mẹ tu chín kiếp mới lấy được ba. Vậy nên, để khắc phục những lỗi lầm trên, em quyết định ly hôn, chồng nhé.
     

Chia sẻ trang này